Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

BẾP LỬA GIỮA ĐỒNG

Từ lúc đưa em về
là biết xa nghìn trùng....



ta nghe từng giọt lệ, 
rớt xuống đời
                       thành hồ nước long lanh...


ĐỐT LỬA CHO EM


Anh gom mấy nhành củi nhỏ
Mấy thanh ván gỗ giát giường
Nhóm thành một lò lửa đỏ
Xua dần cái lạnh thấu xương

Nhớ ngày em còn bé xíu
Mẹ đun củi ổi trong vườn 
Em chen vào ngồi bên mẹ 
Hơ bàn tay nhỏ thương thương

Giờ đây mẹ đâu còn nữa
Một mình em giữa cánh đồng
Gió bấc buốt hơn dao cứa
Biết em có chịu được không

Ước gì anh thành bếp lửa
Xua tan cái rét giữa đồng
Lửa ơi cháy thêm chút nữa
Em tôi bớt lạnh chiều đông

Cứ nghĩ đêm về mưa xuống
Làm sao chịu thấu em ơi
Ra về dùng dằng chẳng muốn
Ai người sưởi ấm em tôi...

Chiều Đông Lai Xá

2 nhận xét:

  1. Từ lúc đưa em về
    Là biết xa nghìn trùng...

    Câu này bùn bùn nhỉ,

    Trả lờiXóa
  2. Không phải bùn, mà là quớ bùn...

    Trả lờiXóa