Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

ĐỪNG GỌI TÊN TAU


MI ƠI ĐỪNG GỌI TÊN TAU
Cho Địn

Tau biết dạo ni mi nhớ
Nhớ thời hai đứa trẻ con
Tên tau tên mi viết khắp
Lại thêm dấu cộng bằng son
Mạ tau mạ mi thân thiết
Làm mi cứ tưởng bà con
Ngày mi lên đường tau viết
Mấy câu thơ cũ có còn?
Chị Cúc bị bom mày khóc
Nhìn mi tau cũng héo hon
Hai đứa trồng cây dương liễu
Bên mồ của chị, nhớ hông?
Nhớ ngày tau vào Đại học
Mi lên thăm gái một con
Tau từ Liên Xô về nước
Mi đèo thăm lũ đồng môn
Rồi tau về luôn trong nớ
Suốt ngày bận bịu chồng con
Mi ở ngoài tê chắc nhớ
Nghe đồn viết lách nỉ non
Bây chừ tau quên hết cả
Độ rày ăn chả thấy ngon
Mi đừng kêu tên tau nữa
Hắt hơi mệt hết cả hồn
Chừng nào cùng về Bên Ấy
Chúng mình lại gặp, được hông
Mi đừng trách tau mi nhé
Tên mi là Địn, đúng không?
Tau ngồi chờ mi thuở bé
Chắc mi mải tắm ngoài sông...

Chớm Thu 2018

ÔNG KỂ CÚN NGHE CHUYỆN BÀ CÚC

CHUYỆN ÔNG KỂ CÚN NGHE

Cả nhà ai vào việc nấy, người đi làm, người đi siêu thị, bà đi chợ, Tit và Bin về Sơn Tây. Còn mỗi hai ông cháu ở nhà.
Ông đọc chuyện, hết đọc sách thì kể chuyện gì đó cho Cún nghe, thích nhất vẫn là những chuyện hồi ông còn nhỏ nghịch ngợm trèo cây hái ổi rồi bắt tổ chim. Có chuyện hay cực nhưng khi kể xong ông lại cười bảo, ông bịa đấy, Cún bảo bịa cũng được ông ạ.
Rồi Cún nói với ông: "Ngày nào ông ngoại cũng kể chuyện cho con nghe, ông nhé!" . Ông ngoại ôm Cún vào lòng: "Tất nhiên rồi. Nhưng sắp tới ông đi Đà Nẵng giỗ Bà Cúc, con ở nhà nhớ ngoan. Ông đi vài ngày rồi ông ra, ông lại sẽ kể chuyện cho con nghe".
- Bà Cúc là ai hả ông? 
- Bà Cúc là chị của ông. 
- Bà Cúc mấy tuổi hả ông? 
- Bà hai mươi tuổi con ạ. 
- Nhưng làm sao bà lại chết? 
- Bà bị máy bay Mỹ phóng tên lửa trúng thuyền con ạ.

Nghe thế, Cún cứ nằn nì bắt ông ngoại kể lại câu chuyện đó, chuyện bọn Mỹ giết chết bà Cúc như thế nào. Ông nói thôi con, để ông kể chuyện chú cừu chăm chỉ đánh lừa con sói xám gian ác cho nghe. Nhưng Cún không chịu, cứ bắt ông kể bằng được.
Ông nói: "Chỉ có ông Thế bạn học của ông mới kể được, vì ông Thế là người duy nhất sống sót trên con thuyền ngày đó".
Sau này ngoại tìm gặp, ông Thế mới kể lại, Ông Thế kể như thế này này:

- Thuyền rời bến muộn hơn một tiếng so với mọi khi vì vậy khi ra khỏi các rặng cây cối um tùm hai bên bờ sông thì trời đã sáng rõ. Ông chủ thuyền lệnh kéo buồm lên để đi cho nhanh. Trong khoang chất nhiều hành lý vì thế tao bò ra phía đuôi thuyền nằm cho thoáng. Chị Cúc mày cùng con Bàng mí thằng Tạo vẫn ngồi trong khoang, hình như là đang ngủ gật.
Cún ngắt lời: "Sao lại nói mày tao hả ông?". Ông nói: "Chơi thân với nhau thì xưng hô thế cho nó thân mật con ạ. Mí lại đang ở nhà, ở trường thì không được mày tao". Rồi ngoại dừng lời cho ông Thế kể tiếp:
- Tao nằm ngửa huýt sáo mồm, đang nhìn trời nhìn đất thì bỗng phát hiện ra một máy bay của bọn Mỹ bay từ hướng biển vào. Nó bay lừ lừ, lặng lẽ, không một tiếng động, dưới bụng sáng lấp lánh. Tao hô "Có máy bay!" rồi để ý quan sát thì thấy nó bay quành lại, và bổ nhào xuống hướng thuyền tao đang nằm. Ông chủ thuyền bẻ lái cho thuyền dạt vào bờ. Bỗng thấy phía hai cánh của máy bay tóe lửa chớp chớp. Thôi bỏ mẹ, nó phóng rốc-két. Chỉ nghĩ được có thế rồi tao nhảy ùm xuống sông, lặn sâu tận đáy. Cảm thấy có một sức ép rất mạnh làm tai tao ù đi, nhói buốt. Tao quẫy mạnh một cái để trồi lên mặt nước. Có người chèo thuyền ra cứu, đưa tao lên bờ đặt nằm trên bãi cỏ. Thở không ra hơi.
Cún nằm im nghe bỗng ngồi dậy hỏi: "Sao lại thở mà không ra hơi hả ông? Thế bà Cúc đâu?". Ông nằm im không nói gì. 
Ông Thế kể tiếp:
- Tao đang nằm cho mọi người thay quần áo. Nghe ai đó nói bọn Mỹ phóng hai quả, cả thuyền chết hết rồi, đang lặn mò xác. Một người khác nói, cứu được một đứa nữ sinh, nó bị thương ở ngực và sém da vùng trán. Vết thương nhỏ mà máu ra nhiều lắm.

Cún chồm lên người ông: 
- Sao máu lại ra nhiều hả ông? 
- Vì mảnh tên lửa găm vào ngực con ạ. 
- Rồi sao nữa ông? 
- Máu tràn vào đầy phổi làm bà Cúc không thở được...

Giải thích đến đó thì ông nằm im. Cún thấy ông ngoại quay mặt đi, người rung rung. Cún bỗng thấy sợ, nó nằm im ôm chặt lấy ngực ông, môi mím chặt. Rồi bằng một cử chỉ rất người lớn, Cún dùng bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của mình quệt khô dần dòng nước âm ấm đang chảy ra từ mắt Ngoại....
Tháng 5-2012
(Giỗ chị Cúc 13-5 Âm lịch)

CHUYỂN NHÀ CHO CHỊ



CHỊ ƠI, BẰNG AN CHỊ NHÉ!



Mai là giỗ chị rồi. Chú Dũng em mình đi làm xa nhà đã về hôm qua. Nhớ lại cách nay bốn năm Dũng nghỉ việc về nhà hàng tháng, lo bao nhiêu việc, nào là việc của Má, rồi xây mộ chí trong khu mộ mới của gia đình tận Hòa Vang , xong việc là vội vàng quay về Sài Gòn. Đến khi bốc mộ ông bà nội, chị Cúc, Hùng Việt và cháu Hà thì Dũng kẹt việc trong đó không về được, ở nhà có mình đảm đương.


Đầu tiên là Hiền em mình đưa đến gặp anh Sơn trưởng tộc Nguyễn. Hai anh em tuổi cũng xêm xêm nên câu chuyện tưởng chừng không dứt. Mấy lần trước nhà có việc hai anh em đã ngồi với nhau nhưng chưa bao giờ có thời gian tâm sự được nhiều chuyện như lần này. Anh Sơn bảo khu mộ của họ tộc mình nằm trong diện giải tỏa của thành phố đã mấy năm nay rồi, thế mà đến giờ chưa được mấy gia đình chuyển đi cả. Anh cho biết, nhiều nhà cũng hoàn cảnh lắm, với lại lên nghĩa trang mới ở Hòa Vang xa quá nên bà con cũng ngại. Anh lại dặn dò mấy thủ tục tâm linh cần làm khi bốc mộ, thật tỉ mỉ và chu đáo.

Khi ra đến nghĩa trang tộc Nguyễn, Phương chồng Hiền đã có mặt ở đó từ bao giờ, đã kịp xin điện trong xóm nhà gần đó và kéo mấy bóng ra tận nơi. Cậu Định chạy ra xe bán tải cùng Hà và Tiến, hai cậu lính của Quân khu Năm đưa 5 cái tiểu sành vào đặt gần mộ thì Lệ Hải em mình cùng bé Hải An cũng vừa đến. Cậu Định đưa cho Bé An một củ gừng và một nhánh lá dâu, dặn không được vào trong đó khi mọi người đang làm. Bé An bảo, đứng ngoài này con sợ ma lắm cậu ơi. Cậu Định an ủi nói cứ yên chí yên chí, để rồi cậu bảo mấy con ma đi chỗ khác chơi. Hihi

Khi xong việc hai ngôi của ông bà nội, đến ngôi chị Cúc thì cậu Hà khá ngạc nhiên khi thấy ở dưới không có tiểu sành. Mình phải giải thích cho hai cháu Hà và Tiến rõ là ngày ấy, khi ba Quang của chú đưa bác Cúc từ Quảng Bình vào đây thì đưa bằng ba-lô, đến khi đưa bác ra đây thì không kiếm được tiểu sành nên đành đặt bác nằm trong một ô vuông xếp bằng gạch tap-lô, tấm thiên cũng được xếp bằng ba viên ngói đúc bằng xi măng.

Cháu Tiến dùng cái bay bằng gỗ xắn nhẹ từng ít đất đen rồi dần chuyển bác Cúc sang tiểu sành. Cháu vừa làm vừa lầm rầm khấn cầu gì đó, bỗng Tiến ngẫng lên rồi đưa cho chú Định một mảnh xương nhỏ, dài khoảng ngón tay và nói: - Xương cánh tay chú ạ, còn lại mủn hết thành mùn cả, cháu thấy chả còn gì...

Đỡ lấy mảnh xương nhỏ xíu từ cháu Tiến mà người mình như run lên. Cũng đã gần nửa thế kỷ rồi còn gì, được cầm lại cánh tay của Chị thế này là đã quá may mắn và thật kỳ diệu. Chị đã qua hai lần di dời mộ chí, về đây lại không được đặt trong tiểu sành, còn lại được thế này quả là may mắn lắm rồi, hay là Chị có ý dành lại cho hôm nay... Bốn mươi tám năm rồi còn gì. Chị ơi...

Tháng 6 - 2015
TẤN ĐỊNH