Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

BỐI RỐI

BỐI RỐI

Hoa xanh quá cho nụ nhìn bối rối
Giấu nỗi buồn trong ánh ngọc lung linh



Vũ Phong

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

MONG CHỊ...


ANH ẤY ĐANG CHỜ ĐỂ VỀ PHÍA BÊN KIA...

Chị anh ấy sẽ về
Sẽ đón thằng em về Bên Ấy...



Bên Ấy
không phải vườn Thượng Uyển
sao bình yên lạ lùng
Bên Ấy
không có chiều hoang hoải
chỉ yêu thương khôn cùng
Bên Ấy
không nói lời vĩnh biệt
dẫu cách xa muôn trùng...

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

BỜ SÔNG VẪN GIÓ

BỜ SÔNG VẪN GIÓ

Trúc Thông

Lá ngô lay ở bờ sông
Bờ sông vẫn gió
Người không thấy về
Xin người hãy trở về quê
Một lần thôi... một lần về cuối thôi
Về thương lại bến sông trôi
Về buồn lại đã một thời tóc xanh
Lệ xin giọt cuối để dành
Trên phần mộ mẹ vương hình bóng cha
Cây cau cũ, giại hiên nhà
Còn nghe gió thổi sông xa một lần
Con xin ngắn lại đường gần
Một lần... rồi mẹ hãy dần dần đi

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

NHỚ MONG CHÁY LÒNG





NHỚ THƯƠNG CHÁY LÒNG


Nhớ mãi thế là mong
Mong kết thành nỗi nhớ


Nhớ mong như hơi thở
như nhịp đập con tim


Nhớ quá thành lặng im
Nhớ nhiều, đêm không ngủ


Vọng về lời nhắn nhủ
Lại ngập tràn nhớ nhung


Nhớ gì nhớ chong chong
Mong gì mong cùng kiệt 


Để nói lời vĩnh biệt
Nhớ thương hóa vĩnh hằng


Yêu thương đâu phải trăng
Để tròn rồi lại khuyết


Nhớ mong thành da diết
Yêu thương suốt một đời

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

SAO KHÔNG TỪ NGÀN XƯA


SAO KHÔNG TỪ NGÀN XƯA

Góp nhặt những mảnh thơ của em
Ghép thành trang nhật ký

Cứ tưởng chuyện ngày xưa đã qua hàng thế kỷ
Thế mà khẽ chạm vào nước mắt vẫn chưa khô

Cứ nói chuyện đâu đâu bên Sở bên Ngô
Sao tim mình lại nhói

Cứ thầm hỏi sao chúng mình không nói
Lời biệt ly ngàn xưa...

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

LÀM SAO QUÊN



HÌNH NHƯ LÀ AI KHÓC...

hình như mưa đang rơi...

Những giọt nước mắt em
Anh lau hoài không hết

Làm sao gió lại biết
Em khóc thầm đêm đêm



Lời ru buồn da diết
Suốt một đời sao quên...




Chỉ Chúa Trời mới biết
Anh một đời yêu em!

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

EM NƠI ĐÂU...

AI BIẾT EM TÔI NƠI ĐÂU



 Sao em không gọi anh
Lúc anh để lạc mất em giữa đồng hoang du mục
Để cô đơn mảnh trăng thề
Ẩn ức nỗi niềm riêng


Sao em không khóc to lên
Để anh tìm đến ngày mưa em run run đứng nấp
Để anh chạy nháo nhào ngửa sấp
Vấp phải lời thề cỏ may


- Sao anh hứa không rời xa em
mà để lạc mất em giữa đồng không mông quạnh
Sao anh biết đời sẽ buồn hoang lạnh
mà vẫn đành buông lơi


Sao anh biết em sống chơi vơi
Mà vẫn nén lòng im lặng?
Vẫn biết đêm đêm em khóc thầm bên cõi vắng
Để khuya về anh cũng khóc theo


- Anh nói anh lo cho em
Lo em không biết tự mình chăm sóc
Mà vẫn để em một mình lóc cóc
bươn bả giữa đại ngàn hoang vu


Sao em không trách anh
khi biết anh đã có lần nghe em gọi
mà vẫn lặng câm như nhành ớt mọi
Quả chỉ thiên những muốn kêu trời


- Anh không nói sẽ bên em trọn đời
Bởi anh biết số trời đã định
Biết thế rồi mà nỗi buồn còn nhuộm tím
khoảng trời vắng tên nhau


- Anh nói tim quặn đau vì nhớ
Sao không đi tìm em giữa cánh đồng hoang mục
Sao không gọi tên em những lúc
nghe tim mình còn đập chốn hư vô...
......