Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

NHỚ VỀ NGHE CHỊ

CHIỀU NAY CHỊ VỀ NGHE CHỊ
Chiều mẹ sinh em chị về được không
Chị vẫn Lộc Ninh hay đã trong Đà Nẵng
Về chị nhé, cao lá vằng đăng đắng
Chị về pha cho me uống "nằm nơi"
Chị vừa hỏi gì?
Chiều mới đẻ chị ơi
Chị nhớ về ngay đặt tay lên bụng mẹ
Em sẽ quẫy hai chân, chị thấy không, nhè nhẹ
Con trai mà, em chỉ đạp thế thôi
Chiều nay chị về chị nhớ thổi xôi
Sinh em xong, cho me ăn ấm bụng
Còn chị bế em, chị ru chị nựng
Rồi chị nghĩ xem đặt cho nó tên gì
Chị nhớ đấy,
Chị không về là em cứ nằm lì
Cho họ trêu me là 'chửa trâu'. Kệ chị!
Em mong chị từ bây giờ, chị hí
Ba dắt xe rồi kìa
Chị ôm bọc tã lót chạy theo sau...
Nhớ chị quá,
Thằng em của chị
-----
PS.- Chị nhớ không, má sinh Út Hải cùng ngày với mẹ đẻ em đấy. Chỉ cách nhau hơn chục năm thôi, phải không Chị?


Thứ Hai, 5 tháng 11, 2018

ĐI TÌM MẸ

ĐI TÌM MẸ
Đó là chuyện thằng Huệ, cả lớp gọi nó là Huệ "bạc", cũng chả hiểu xuất xứ từ đâu mà ra cái chữ "bạc" nữa. Gọi quen rồi thì cứ thế mà gọi thôi. Có đứa bảo vì tóc nó bạc. Cóc phải, tóc bạc là sau này cơ, còn cái dạo đang cấp 1 cấp 2, rồi đá bóng chơi khăng ở sân câu lạc bộ Lao Động thì bạc đâu mà bạc!
Hôm nọ đứng tán chuyện với nó, nó bảo đêm qua tao mơ thấy giấc mơ lạ lắm, y hệt giấc mơ mà mẹ tao mơ thấy trước khi cụ đi. Tôi hỏi, bà đi đâu? Huệ bảo: - Lên Bất Bạt. Từ lúc tỉnh giấc đến giờ tao không tài nào ngủ lại được, tao thấy hoang mang, rồi gọi cho mày.
Huệ kể, hôm ấy trong bữa cơm bà kể cho cả nhà nghe là đêm qua bà mơ thấy những gì những gì, mơ mà như thật, rồi bà nói: - Sáng mai Huệ đi với mẹ về quê thắp hương cho ông bà, con chuẩn bị các thứ rồi cho vào ba-lô, nhé!
Tôi hỏi, quê mày ở đâu? Huệ bảo Thanh Hóa. Ôi trời đất ơi, thế mà lâu nay cứ tưởng Huệ bạc quê Hà nội, vì bảy tám anh chị em nhà nó đều quanh quanh mấy khoảnh đất rộng thênh thang bên bờ sông Hồng này cả. Ai ngờ ông bà già nhà nó mới mang cả nhà ra đây sau năm năm tư.
Huệ kể, chuyến đó về quê thăm mồ mả ông bà, thắp hương nhà thờ họ, thăm bà con nội tộc rồi quay trở ra. Hỏi mẹ mệt không, bà bảo về quê vui lại thực hiện được ước muốn lâu nay nên thấy người khỏe ra. Vậy mà chỉ sau đó hai ngày, mẹ tao nằm ngủ rồi không bao giờ dậy nữa. Mày có nghe tao kể không đấy, sao mày lại quay mặt đi, hả?
Huệ kể, bà ra đi nhanh quá, đột ngột quá nên tao không nghĩ là mẹ tao chết rồi. Lúc nào tao cũng có cảm giác là mẹ tao đi đâu đó chắc lát nữa sẽ về thôi. Rồi đến cái tết năm đó cũng vậy, đến chiều tối ba mươi rồi mà mãi không thấy mẹ tao về, sốt ruột quá tao mới trốn cả nhà đạp xe lên phía Sơn Tây. Tôi hỏi nó mày đi Sơn Tây làm gì, Huệ bảo lên đó rồi đạp tiếp sẽ đến Bất Bạt. Thế là nó đạp, đạp miết.
Dọc đường xe hỏng, rơi mất pê-đan không đạp được nữa. Tao ngồi trên yên rồi lấy chân chọi chọi cho nó đi, chán thì xuống dắt bộ, mỏi thì lại ngồi lên yên chọi chọi, trời rét thế mà lưng áo đẫm mồ hôi. Mãi rồi cũng tới nơi, trong mấy phòng của căn nhà Ban quản lý Nghĩa trang đèn vẫn sáng mà chẳng một bóng người. Chắc họ về nhà đón giao thừa giờ này chưa có ai đến. Cổng nghĩa trang khóa chặt. Tao dựng xe phía ngoài rồi trèo tường vào bên trong. Trời tối thế mà cứ như có ai dẫn lối, tao cứ thế đi vào khu mộ chí, lách ngang lách dọc rồi trèo qua mấy cái mộ chắn đường thế là tìm được mẹ tao.
Huệ lặng đi một lúc rồi kể tiếp, nó bảo tao mệt quá mỏi quá cả đói nữa tao liền ngồi bệt xuống cạnh mẹ tao, rồi tao nằm nghiêng sát cạnh mẹ tao luôn. Tao bảo mẹ ơi sao tết này mẹ không về gói bánh chưng với con, con nhớ mẹ lắm, con đạp xe lên với mẹ mà con đi vội con không kịp mang hương để thắp cho mẹ, mẹ ơi mẹ nghe con nói không đấy, mẹ ơi...
Tôi hỏi, tết ấy là tết nào, vào năm nào vậy. Huệ bảo cũng lâu lắm rồi, dạo ấy hai thằng út của tao cũng lớn rồi mà, chúng nó lên Nhật Tân mua quất được rồi mà. Nhà thì có xe máy nhưng dắt ra sẽ bị lộ, với lại mấy đứa con gái chúng nó không cho bố đi vào tối ba mươi đâu, đi đâu cũng không cho đi, phải ở nhà để vớt bánh chưng giúp chúng nó. Lúc đó tao mới lấy cái xe đạp đang dựng ngoài sân tao trốn đi luôn.
Tôi bảo đứa nào đến Tết cũng nhớ bố nhớ mẹ, nhưng chưa thấy đứa nào nhớ đến mức điên rồ như mày. Huệ bảo tao là út mà, từ bé đến lớn tao toàn sống với mẹ tao, Tết nào mẹ tao cũng làm cỗ rồi bắt tao bưng lên bàn thờ mà...
Thằng Huệ thao thao kể về chuyện đi tìm mẹ nó, còn mình thì đứng cạnh nó mà đầu óc cứ nghĩ về mẹ mình. Giờ mà đi tìm mẹ thì mình sẽ đi về hướng nào... Huhu
TẤN ĐỊNH
------
Nhà Huệ "bạc" ở cuối đường Vạn Kiếp, ngay gần ngã ba đầu Chợ bờ sông.

Hình ảnh có liên quan

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

ĐỪNG CHẶT CÂY ỔI CHA ƠI

CHA ƠI,
ĐỪNG CHẶT CÂY ỔI CUỐI VƯỜN
Nhớ ngày xưa, nhà tau cạnh nhà mi
Ranh giới hai nhà chỉ là cơn ổi 
Học cùng lớp, mi hơn tau một tuổi
Nhưng cũng dại khờ ngốc nghếch giống tau thôi
Vì gần nhà nhau, nên bọn chúng ghép đôi
Từ bựa nớ tau không ngồi xe mi nựa
Cũng từ đó, tau ghét mi như rứa
Đi bộ đến trường, chứ quyết nỏ ngồi xe
Bọn chúng trêu, mi nhăn nhở cười toe
Rồi đối đáp: Bọn choa lấy chắc cho bây chộ
Tau xì môi, chưởi mi đồ thằng ngố
Thà ế chồng, chứ ai lấy nhà mi
Mi lại nhìn tau, nháy mắt cười khì
Chê con nít, nên mi không thèm chấp
Trả thù mi, mèo sang nhà tau đập
Gà qua vườn, tau đuổi chạy tung toe
Mùa ổi chín thơm, quả lúc lĩu vàng khè
Mi vắt vẻo trên cơn ngồi huýt gió
Tau nhịn sèm, đứng bên ni ngó
Mi rung cơn, ổi chín rụng đầy vườn
Có lẽ thấy tau, mi cụng rủ lòng thương
Lặng lẽ đi vô, mặc kệ vườn ổi rụng
Tau lặt vội, xắn áo tròn đầy bụng
Lật đật, lon xon mang ổi về nhà
Sáng sau gặp tau, mi ghé tóc hít hà
Vơ bây ơi! Tau nghe mùi ổi chín
Và tau biết, có một người xấu tính
Chỉ ghét người, mà ổi chín lại yêu!
Để trả thù mi, tau nhắm mắt làm liều
Xịt lốp xe, mặc kệ mi dắt bộ
Nửa buổi chiều, mi mới về đến ngọ
Áo đẫm mồ hôi, tau hối hận nhìn mi
Tau tự trách mình, răng nhởi ác như ri
Mi cười thanh minh, vì xe sủng lốp
Tự nhủ lòng "tại hắn tra có hột "
Ai nhủ chui vô lớp học với choa ...
Vài bựa sau, tau đột ngột chuyển nhà
Ôm kỷ niệm ra đi không một lời xin lội
Mi đứng lặng, nhìn theo không nói
Chôn chặt tuổi thơ dữ dội trong lòng...
Đường sá ngái ngôi, tau an phận lấy chồng
Tau nghe nói, mi lên đường xuất ngoại
Mấy mươi năm, vẫn chưa về gặp lại
Tết năm ni tau mới được về quê
Cha mi khoe, thằng ngố đã đề huề
Sống sung túc, nơi Hà Thành đô hội
Mỗi lúc về quê, hắn thường vẫn nói
"Cơn ổi cuối vườn, đừng chặt nghe cha!"...
Không phải Thơ tui
Nguồn: Lưu Hương Quế.

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, ngoài trời, món ăn và thiên nhiên

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười, cây và ngoài trời

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

PHƯƠNG NGỮ QUÊ CHOA


VĂN QUÊ CHOA
Vận dụng tối đa phương ngữ, thổ ngữ
Ai khó hiểu nói tui tui dịch cho mà nghe.
Mèo Hen
Ngày nghỉ rẻng rỗi, ngồi dớ chuyện xưa tích cộ, ghi lại để đẩy lên dóm bạn bè. Ai ưng thì coi dư tui tặng quà cho các bạn 10 thang thuốc bổ đó.
GIA ĐÌNH TUI GỒM: HÒA BÌNH -THẮNG LỢI- HẠNH PHÚC - HUY HOÀNG
Ngày nớ lâu rồi, khoảng 67, 68 chi đó, đất nước còn chiến tranh eng Thắng bà con trong họ của tui, cũng dư mấy eng thanh niên trong làng chưa xong lớp 7 đã tình nguyện lên đường đi bộ đội. Eng Thắng đi một miệt thẳng rẵng, chiến đấu khắp các chiến trường B, C gần chục năm chuyển hết đơn vị ni qua đơn vị khác nỏ hề có tin tức chi trơn, dờ phúc ấm ôông bà eng tui không răng, chỉ bị thương dẹ ở phần mềm. Ngày đất nước thống dứt, eng tui được đưa ra ngoài Bắc an dưỡng rồi chuyển ra mần việc ở Bộ Quốc phòng tận ngoài thủ đô Hà Nội.
Sau đó Eng được ghé về dà nghỉ phép 1 tháng. Chộ eng về bà con, làng xóm ai cũng mờng, bọ mạ eng là mụ Hạnh ôông Phúc khóoc bơ ngất lên ngất xuống, khoông tin nổi bởi lâu ni nghĩ eng chết mất tích mô rồi.
Ở dà mới được mấy bựa, ôông mụ tui bắt đầu hối(dục) eng lấy vợ, eng nói tui mới về quen biết ai mô mà lấy. Ôông mụ tui nói, lâu ni ở dà tụi tau dắm(nhắm) rồi, con Lợi con ôông Hòa mụ Bình ở đầu trôổng đặng(được) cả ngài cả nết, gần ngọ xó cươi nữa, ôông mụ nớ cụng đánh tiếng ưng mi diều, mi ưng thì để bọ mạ sắm lể đi dỡi.
Eng Thắng tui ừ hử cho qua chuyện, ai ngờ ngày sau ôông mụ tui sắm trù cau với ra hợp tác xin mua nơi cựa hàng HTX mua bán được 1chai 7 lăm rượu chanh, túi nớ lại 3 bà con bơng lễ vật qua dà ôông mụ Hòa Bình dỡi kêu bằng "đi nói" đó. Câu chuyện được 4 ngài 2 bên quyết cú 1, ôông Hòa nói cứ bộ đội là tui iu tiên gả con mà khôông séc cưới chi hết a.
Nghe rứa chị Lợi đỏ mặt ôồng ngai (xấu hổ), nói tui với eng Thắng đạ có quen biệt chi mô mà bọ bán gã, bọ mạ ưng thì bọ mạ lấy chơ tui khôông chịu mô. Nói rứa chơ trong bụng thì ưng lắm rồi, bọ mạ eng Thắng nổi tiếng hiền lành thiệt thà, eng Thắng con trai một, 3 chị em cấy đã có giôông, dà trước dà sau dư vàng trong trắp, sướng chết đi chơ còn nói chi.
Nói về chị Lợi năm nớ mới đôi mươi, dan sắc cở á hậu 1 của làng đó chơ. Ca dạc, múa hát, hò khoan, ca Huế ngâm thơ chổ mô cụng có chị. Việc mần với sức khỏe là nỏ ai bằng, cắt cấy một chắc chị bằng cả bạn 3, 4 người. Con cấy mà đi cày trâu cặp, đi cắt thì bó ló sương vọt, đap ló ban đêm... đàn ôông cũng thua, công điểm khi mô cũng dích (nhất) đội hết a.
Bảy ngày sau Lể cưới eng chị mau chóng được tổ chức đơn giản ấm cúng, thanh niên trong làng phụ mượn bàn ghế, che rạp. Eng Ngọ có hoa tay cắt 2 con bồ câu ngậm mỏ chắc, chữ song hỷ với 2 chữ Thắng Lợi lồng vô chắc thiệt bay bướm, dưng lảng mạn rứa chơ vẫn có câu khẩu hiệu trang nghiêm cứng cát "VUI DUYÊN MỚI KHÔNG QUÊN NHIỆM VỤ" dư mấy cấy đám cưới trước đây. Con heo gần 4 chục cân tính để cân nghĩa vụ lấy 2 mét lụa cho mụ tui may qcùn bơ chừ mần thịt luôn.
Nói rứa chơ phải bắt mần thịt đãi bà con một bựa no say chơ... Nói là mần, hội ý xong bơ bắt heo xuống bến mần thịt luôn tê.
Hết phép, eng Thắng ra Hà nội đi mần, mọi việc dà ôông mụ tui bơ một tay chị đảm đương. Ôông mụ tui thương chị lắm, con du mà coi dư con cấy đó tê. Đều có cấy ni là hơi buồn, là do ôông mụ tui trôông có cháu nội để bôồng mà chưa có nên hơi buồn. Thì eng Thắng cụng có tranh thủ về được mấy bựa nựa sau ni, rứa mà gần năm rồi chị Lợi không nghén chửa chi cả. Thiệt ra là do eng Thắng chầu tê bị sốt rét lại vừa mới chiến trường ra nên yếu kị con tinh trùng chi đó mà ôông mụ tui khôông biết rùi nghi oan cho chị đó chơ.
Cắt hái xong, tóoc rạp rơm khô, thóoc ló phơi khô khén cất lên trên tra kể lụt xong, chị Lợi mì xin ông mụ tui ra Hà Nội thăm eng Thắng ít bựa, không nói ra đều chị Lợi với ôông mụ đều một mục đích cao cả là kiếm cháu đích tôn.
Lần đầu tiên ra khỏi nạp tre làng, ngồi tàu hỏa mà chị hồi hộp cả mờng cả lo dư hồi mới lấy dôông. Ra ga Hàng Cỏ, eng Thắng đón chị về dà khách, dặn dò chị một vài từ phổ thông để nói chuyện với anh em đơn vị kẻ nói tiếng địa phương họ không hiểu, ví dụ dư trong miềng nói "răng rứa" thì ngoài này nói "tại sao", tê là kia, tăm xe đạp thì gọi là nan hoa, rứa đo rứa đo...
Hôm sau, anh Thắng mượn được chiếc xe đạp chở chị đi phố chơi, ngồi sau xe một đoạn chị kêu: "Eng ơi tui "kia" cẳng quá eng ơi". Khôông nghe rõ nên anh Thắng chỉ dắc thêm "Em phải nói là "kia chân" chứ, nói cẳng ai người ta hiểu.
Rồi Eng đưa chị vô cựa hàng ăn kem Bờ Hồ ngon nổi tiếng, mần hết 3 que chị nói ưng ăn nữa đều tui "kia cái tại sao" (tê cái răng) quá eng nờ. Eng Thắng ngớ người không biết nói răng nửa nên khỏa lấp thôi đi về đi em. Khi qua ngã tư eng Thắng đưa tay trái xuống đưới thấp vẫy vẫy, chị Lợi chộ bên tê đường cũng có người phụ nữ trẻ đẹp vẫy tay lại dư rứa. Chị nghĩ bụng chắc hai người quen biết quan hệ mờ ám chi với chắc đây, vẫy tay mà sợ miềng chộ nên chận lắm. Về đến dà khách chị thu dọn áo cùn dứt quyết đòi eng Thắng đưa ra bến xe để vô. Gặng hỏi lý do, mãi chị mới chịu nói ra lý do là "chở tui sau xe mà chộ mấy đứa con cấy cũng vẫy tay chào chắc, eng quen biết quan hệ dư răng với mấy con nớ?". Giải thích mãi chị mới hiểu ra là đi xe đạp, khi rẻ qua đàng thì giơ tay xì dan, vẫy vẫy tay để báo là tui đi qua hướng nớ để tréng kẻ tôông chắc chơ nỏ quen chi chắc. Vợ chồng hòa giải, hết chận thì thương hơn, với lạ ổ hay răng eng chị mần với chắc 3 bài hàng Việt Nam chất lượng cao luôn. Bơ có ngay kết quả thiệt. Thì tui cũng nghe kể lại chớ tui có ở đó mô!
Hai trăm tám chục ngày sau chị Lợi đẻ cho ôông mụ tui khôông phải một mà tận 2 thằng cu dư 2 cấy cối. Ôông mụ tui đặt 1 thằng là Huy 1 thằng là Hoàng. Eng Thắng tui đã về quê nghỉ hưu, gia đình hạnh phúc, con cháu đề huề, chị Lợi chừ toàn nói tiếng địa phương mà không sợ người nghe không hiểu.
Tui kể rứa là hết rồi đọ, còn chi chưa kể nửa khôông hè, ai dớ thì dắc tui với nghe. Bà con đoọc xong có chộ là dà ôông mụ tui bơ đúng là HÒA BÌNH -THẮNG LỢI- HẠNH PHÚC - HUY HOÀNG khôông nờ! E chủn dư rứa rồi hi.
Nguồn Lệ Thủy Quê Tui - Sơn Hồng Lê
Cụ Mèo biên tập có sửa đôi chỗ.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

ĐỪNG GỌI TÊN TAU


MI ƠI ĐỪNG GỌI TÊN TAU
Cho Địn

Tau biết dạo ni mi nhớ
Nhớ thời hai đứa trẻ con
Tên tau tên mi viết khắp
Lại thêm dấu cộng bằng son
Mạ tau mạ mi thân thiết
Làm mi cứ tưởng bà con
Ngày mi lên đường tau viết
Mấy câu thơ cũ có còn?
Chị Cúc bị bom mày khóc
Nhìn mi tau cũng héo hon
Hai đứa trồng cây dương liễu
Bên mồ của chị, nhớ hông?
Nhớ ngày tau vào Đại học
Mi lên thăm gái một con
Tau từ Liên Xô về nước
Mi đèo thăm lũ đồng môn
Rồi tau về luôn trong nớ
Suốt ngày bận bịu chồng con
Mi ở ngoài tê chắc nhớ
Nghe đồn viết lách nỉ non
Bây chừ tau quên hết cả
Độ rày ăn chả thấy ngon
Mi đừng kêu tên tau nữa
Hắt hơi mệt hết cả hồn
Chừng nào cùng về Bên Ấy
Chúng mình lại gặp, được hông
Mi đừng trách tau mi nhé
Tên mi là Địn, đúng không?
Tau ngồi chờ mi thuở bé
Chắc mi mải tắm ngoài sông...

Chớm Thu 2018

ÔNG KỂ CÚN NGHE CHUYỆN BÀ CÚC

CHUYỆN ÔNG KỂ CÚN NGHE

Cả nhà ai vào việc nấy, người đi làm, người đi siêu thị, bà đi chợ, Tit và Bin về Sơn Tây. Còn mỗi hai ông cháu ở nhà.
Ông đọc chuyện, hết đọc sách thì kể chuyện gì đó cho Cún nghe, thích nhất vẫn là những chuyện hồi ông còn nhỏ nghịch ngợm trèo cây hái ổi rồi bắt tổ chim. Có chuyện hay cực nhưng khi kể xong ông lại cười bảo, ông bịa đấy, Cún bảo bịa cũng được ông ạ.
Rồi Cún nói với ông: "Ngày nào ông ngoại cũng kể chuyện cho con nghe, ông nhé!" . Ông ngoại ôm Cún vào lòng: "Tất nhiên rồi. Nhưng sắp tới ông đi Đà Nẵng giỗ Bà Cúc, con ở nhà nhớ ngoan. Ông đi vài ngày rồi ông ra, ông lại sẽ kể chuyện cho con nghe".
- Bà Cúc là ai hả ông? 
- Bà Cúc là chị của ông. 
- Bà Cúc mấy tuổi hả ông? 
- Bà hai mươi tuổi con ạ. 
- Nhưng làm sao bà lại chết? 
- Bà bị máy bay Mỹ phóng tên lửa trúng thuyền con ạ.

Nghe thế, Cún cứ nằn nì bắt ông ngoại kể lại câu chuyện đó, chuyện bọn Mỹ giết chết bà Cúc như thế nào. Ông nói thôi con, để ông kể chuyện chú cừu chăm chỉ đánh lừa con sói xám gian ác cho nghe. Nhưng Cún không chịu, cứ bắt ông kể bằng được.
Ông nói: "Chỉ có ông Thế bạn học của ông mới kể được, vì ông Thế là người duy nhất sống sót trên con thuyền ngày đó".
Sau này ngoại tìm gặp, ông Thế mới kể lại, Ông Thế kể như thế này này:

- Thuyền rời bến muộn hơn một tiếng so với mọi khi vì vậy khi ra khỏi các rặng cây cối um tùm hai bên bờ sông thì trời đã sáng rõ. Ông chủ thuyền lệnh kéo buồm lên để đi cho nhanh. Trong khoang chất nhiều hành lý vì thế tao bò ra phía đuôi thuyền nằm cho thoáng. Chị Cúc mày cùng con Bàng mí thằng Tạo vẫn ngồi trong khoang, hình như là đang ngủ gật.
Cún ngắt lời: "Sao lại nói mày tao hả ông?". Ông nói: "Chơi thân với nhau thì xưng hô thế cho nó thân mật con ạ. Mí lại đang ở nhà, ở trường thì không được mày tao". Rồi ngoại dừng lời cho ông Thế kể tiếp:
- Tao nằm ngửa huýt sáo mồm, đang nhìn trời nhìn đất thì bỗng phát hiện ra một máy bay của bọn Mỹ bay từ hướng biển vào. Nó bay lừ lừ, lặng lẽ, không một tiếng động, dưới bụng sáng lấp lánh. Tao hô "Có máy bay!" rồi để ý quan sát thì thấy nó bay quành lại, và bổ nhào xuống hướng thuyền tao đang nằm. Ông chủ thuyền bẻ lái cho thuyền dạt vào bờ. Bỗng thấy phía hai cánh của máy bay tóe lửa chớp chớp. Thôi bỏ mẹ, nó phóng rốc-két. Chỉ nghĩ được có thế rồi tao nhảy ùm xuống sông, lặn sâu tận đáy. Cảm thấy có một sức ép rất mạnh làm tai tao ù đi, nhói buốt. Tao quẫy mạnh một cái để trồi lên mặt nước. Có người chèo thuyền ra cứu, đưa tao lên bờ đặt nằm trên bãi cỏ. Thở không ra hơi.
Cún nằm im nghe bỗng ngồi dậy hỏi: "Sao lại thở mà không ra hơi hả ông? Thế bà Cúc đâu?". Ông nằm im không nói gì. 
Ông Thế kể tiếp:
- Tao đang nằm cho mọi người thay quần áo. Nghe ai đó nói bọn Mỹ phóng hai quả, cả thuyền chết hết rồi, đang lặn mò xác. Một người khác nói, cứu được một đứa nữ sinh, nó bị thương ở ngực và sém da vùng trán. Vết thương nhỏ mà máu ra nhiều lắm.

Cún chồm lên người ông: 
- Sao máu lại ra nhiều hả ông? 
- Vì mảnh tên lửa găm vào ngực con ạ. 
- Rồi sao nữa ông? 
- Máu tràn vào đầy phổi làm bà Cúc không thở được...

Giải thích đến đó thì ông nằm im. Cún thấy ông ngoại quay mặt đi, người rung rung. Cún bỗng thấy sợ, nó nằm im ôm chặt lấy ngực ông, môi mím chặt. Rồi bằng một cử chỉ rất người lớn, Cún dùng bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của mình quệt khô dần dòng nước âm ấm đang chảy ra từ mắt Ngoại....
Tháng 5-2012
(Giỗ chị Cúc 13-5 Âm lịch)

CHUYỂN NHÀ CHO CHỊ



CHỊ ƠI, BẰNG AN CHỊ NHÉ!



Mai là giỗ chị rồi. Chú Dũng em mình đi làm xa nhà đã về hôm qua. Nhớ lại cách nay bốn năm Dũng nghỉ việc về nhà hàng tháng, lo bao nhiêu việc, nào là việc của Má, rồi xây mộ chí trong khu mộ mới của gia đình tận Hòa Vang , xong việc là vội vàng quay về Sài Gòn. Đến khi bốc mộ ông bà nội, chị Cúc, Hùng Việt và cháu Hà thì Dũng kẹt việc trong đó không về được, ở nhà có mình đảm đương.


Đầu tiên là Hiền em mình đưa đến gặp anh Sơn trưởng tộc Nguyễn. Hai anh em tuổi cũng xêm xêm nên câu chuyện tưởng chừng không dứt. Mấy lần trước nhà có việc hai anh em đã ngồi với nhau nhưng chưa bao giờ có thời gian tâm sự được nhiều chuyện như lần này. Anh Sơn bảo khu mộ của họ tộc mình nằm trong diện giải tỏa của thành phố đã mấy năm nay rồi, thế mà đến giờ chưa được mấy gia đình chuyển đi cả. Anh cho biết, nhiều nhà cũng hoàn cảnh lắm, với lại lên nghĩa trang mới ở Hòa Vang xa quá nên bà con cũng ngại. Anh lại dặn dò mấy thủ tục tâm linh cần làm khi bốc mộ, thật tỉ mỉ và chu đáo.

Khi ra đến nghĩa trang tộc Nguyễn, Phương chồng Hiền đã có mặt ở đó từ bao giờ, đã kịp xin điện trong xóm nhà gần đó và kéo mấy bóng ra tận nơi. Cậu Định chạy ra xe bán tải cùng Hà và Tiến, hai cậu lính của Quân khu Năm đưa 5 cái tiểu sành vào đặt gần mộ thì Lệ Hải em mình cùng bé Hải An cũng vừa đến. Cậu Định đưa cho Bé An một củ gừng và một nhánh lá dâu, dặn không được vào trong đó khi mọi người đang làm. Bé An bảo, đứng ngoài này con sợ ma lắm cậu ơi. Cậu Định an ủi nói cứ yên chí yên chí, để rồi cậu bảo mấy con ma đi chỗ khác chơi. Hihi

Khi xong việc hai ngôi của ông bà nội, đến ngôi chị Cúc thì cậu Hà khá ngạc nhiên khi thấy ở dưới không có tiểu sành. Mình phải giải thích cho hai cháu Hà và Tiến rõ là ngày ấy, khi ba Quang của chú đưa bác Cúc từ Quảng Bình vào đây thì đưa bằng ba-lô, đến khi đưa bác ra đây thì không kiếm được tiểu sành nên đành đặt bác nằm trong một ô vuông xếp bằng gạch tap-lô, tấm thiên cũng được xếp bằng ba viên ngói đúc bằng xi măng.

Cháu Tiến dùng cái bay bằng gỗ xắn nhẹ từng ít đất đen rồi dần chuyển bác Cúc sang tiểu sành. Cháu vừa làm vừa lầm rầm khấn cầu gì đó, bỗng Tiến ngẫng lên rồi đưa cho chú Định một mảnh xương nhỏ, dài khoảng ngón tay và nói: - Xương cánh tay chú ạ, còn lại mủn hết thành mùn cả, cháu thấy chả còn gì...

Đỡ lấy mảnh xương nhỏ xíu từ cháu Tiến mà người mình như run lên. Cũng đã gần nửa thế kỷ rồi còn gì, được cầm lại cánh tay của Chị thế này là đã quá may mắn và thật kỳ diệu. Chị đã qua hai lần di dời mộ chí, về đây lại không được đặt trong tiểu sành, còn lại được thế này quả là may mắn lắm rồi, hay là Chị có ý dành lại cho hôm nay... Bốn mươi tám năm rồi còn gì. Chị ơi...

Tháng 6 - 2015
TẤN ĐỊNH