THẦY THANH
Tranh thủ đến thăm thầy Thanh, thầy Tổng phụ trách của chúng mình. Cũng phải tranh thủ đi buổi tối chứ ban ngày thì khó mà tranh thủ được.
Vườn rộng nhà rộng mà vắng tanh. Vẫn như mấy lần trước, thầy cô ở trên gác hai còn tầng dưới mỗi chị giúp việc người Phú Thọ.
Vẫn căn phòng cũ nhưng cửa đóng kín, chị giúp việc bảo anh cứ tự mở mà vào. Cô đang lúi húi dịch chuyển cây quạt vào phía góc phòng, thấy trò đến lom thom chạy ra đón, mừng rỡ nở một nụ cười thật hiền và đầy thân thiện.
Thầy nằm đó, trên giường kê sát cửa sổ, mắt nheo nheo nhìn mà chưa nhận ra đứa nào đến thăm. Chỉ khi trò nói "Em chào thầy ạ" thầy mới gắng cất tiếng, miệng méo xệch do biến chứng của lần tai biến ba năm trước: "A, Định phải không, Tấn Định phải không", vừa nói thầy vừa đưa tay lên cho trò nắm lấy, xiết chặt.
Cô bảo, thầy vừa xuất Viện về nhà được hai ngày, nằm Viện mất hai tuần do đau xương cốt không chịu nổi, chắc là thời tiết chuyển vụ.
Hai thầy trò tâm sự bao nhiêu là chuyện, thầy vẫn còn rất minh mẫn và có trí nhớ tuyệt vời, nhắc tên trò này trò khác, chẳng quên em nào. Vừa nói chuyện, hai thầy trò tay vẫn nắm chặt bàn tay, không rời. Bên cạnh, cô ngồi nghe chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, thỉnh thoảng từ nào thầy nói ngọng quá thì cô dịch cho trò hiểu.
Khi nghe thông báo Chủ nhật tới 25 tháng 10 sẽ họp lớp như mọi năm, thầy im lặng mất một lúc rồi nói: "Cho thầy hỏi thăm cả lớp, chúc các em mạnh khỏe và thành đạt trong sự nghiệp chăm sóc cháu nội cháu ngoại". Nghỉ lấy hơi một lúc rồi thầy nói tiếp với giọng nhỏ hơn: "Thầy sắp xa các em rồi...".
Trò nắm chặt tay thầy lắc lắc: "Thầy đi đâu mà đòi xa, mới tám hai tuổi thầy chưa được đi đâu hết. Chúng em thỉnh thoảng sẽ đến thăm thầy, sẽ còn nhiều lần nữa thầy ơi!". Cô đang kéo chăn đắp lại hai chân cho thầy, dừng tay nói: "Cụ lại nói linh tinh gì đấy", rồi quay sang phía trò: "Thỉnh thoảng thầy vẫn nói gở thế đấy em ạ". Thầy cười, một nụ cười rất hiền, và mãn nguyện.
Dùng dằng mất một lúc mới nói được lời tạm biệt để thầy còn nằm nghỉ.
Xuống đến tầng trệt, ra sân, cô mới khẽ khàng: "Cám ơn em, cám ơn các em, có các em đến là thầy lại vui, lại khỏe ra, cám ơn em...".
Ra khỏi cổng, ngoái lại nhìn vẫn thấy cô đứng nhìn theo. Sau lưng cô là một ngôi biệt thự khang trang, tọa lạc trong một khu vườn rộng thênh thang, nhìn mà ái ngại cho tuổi già biết chừng nào.
Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015
Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015
VIẾNG MỘ PHẠM TRỌNG VINH
THĂM TRỌNG VINH
Thấy con về bữa trưa, dặn nó mấy câu rồi xách xe chạy sang thằng Vinh, Trọng Vinh. Cổng nghĩa trang Yên Viên giờ thành bãi đỗ taxi Long Biên, cũng nhộn nhịp ra phết chứ không vắng lặng như cõi âm trước đây.
Thắp hương cho Vinh và Lân, Dương Bảo Lân em trai Dương Thanh Bông. Khấn rồi báo để Vinh biết hội lớp vào Chủ Nhật tới tại nhà hàng Hương Sen. Bảo Vinh là nhớ báo cho Kinh Luân luôn, chắc thằng Luân sẽ về hội lớp với bọn kiều Nga, Huệ Chí ở trong Sài Gòn.
Chuẩn bị ra về thì bát hương chỗ thằng Vinh bốc cháy rần rần, còn chỗ em Lân vẫn cháy rất từ tốn. Chắc em chả hiểu anh Định bảo họp lớp là họp lớp nào. Mà người nhà em Lân chắc cũng mới sang thăm, vì thấy hoa cúc trắng chỗ mộ em vẫn nở tươi tắn. Trên mộ Trọng Vinh cũng có một nhành cúc trắng y hệt, vẫn còn tươi.
Không biết họp lớp năm nay hai thằng Vinh, Luân có về được không, vì ông già chúng nó vừa mới sang bên đó cách đây ít lâu, chắc chúng không đành để ông già ở nhà một mình.
Mai sẽ đi Đông Mỹ báo cho thằng Đức Thắng, còn Tạ Minh Hảo thì đã báo cho nó biết rồi.
Tấn Định
Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015
CHỐN BÌNH YÊN
CHỐN BÌNH YÊN
Tiễn đưa ông già của Kinh Luân xong, hai thằng Tấn Định và Châu Tấn ra thăm Tạ Minh Hảo. Lúc đến thắp hương trên mộ Hảo mới phát hiện ra là bát hương đã hóa hết, chỉ có thể là hương hóa sau khi hai bố con thắp hương chào Cô để về từ lần viếng thăm tuần trước. Châu Tấn cứ trầm trồ khen kiểu mộ và bia của Hảo nhìn đơn giản mà sang trọng. Mộ anh Trịnh Tố Tâm cũng thế. Châu Tấn cứ đứng ở phía tấm bia, tay xoa xoa lên chữ Bà khắc chìm, cười nói vui: "Với tụi mình, khắc thành chữ BẠN thì hay, Hảo nhờ", rồi Tấn còn tâm sự gì đó khá lâu với Hảo nữa. Lúc chào Hảo để về thì trời lắc rắc mưa, thế mà chỉ vài phút sau đã tạnh. Châu Tấn nói trong rưng rưng: "Đừng khóc, Hảo! Lần sau bọn mình lại xuống". Muốn khóc thành tiếng quá.
Hôm nay có việc lên Thanh Tước. Các anh các chị ở Nga sắp về làm giỗ bác Phan Lan Châu, tức bác Liêu gái. Cũng như mọi năm mình thay mặt cả nhà lên thắp hương cho bác Liêu. Từ ngày bố đi xa, mình tự giác làm việc này chăm chỉ hơn, hy vọng bác sẽ vui và bố sẽ hài lòng. Xong ở chỗ bác liền tranh thủ lên thắp hương cho chị Hồng Anh, lúc quay về đi ngang mộ Cô Loan, vợ chú Hoàng Văn Thái. Cô là một trong hai phụ nữ thượng cờ Tổ quốc ngày 2-9 năm 1945, ngày Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập. Giỗ Cô vào những ngày giáp Tết Nguyên Đán.
Sang thắp hương cho anh Lựu và Nguyễn Hòa Bình tức Bình Anh, hai anh em ra đi cùng năm 2006, mới đó mà đã gần chục năm rồi. Trên ảnh bia mộ, anh Lựu và Bình Anh đều mặc quân phục và nhìn rất tươi. Nhìn ảnh, không ai nghĩ là hai người đã đi xa, rất xa...
Lên khu mộ phía trên kia thắp hương cho chú Huy, Hồ Quang Huy bố của Minh Lý. Trước đây chú Huy nằm cạnh bác Liêu nhà mình, sau khi "sang cát" các em nhà chú đưa chú lên khu mộ phía trên cao. Trước khi đến chỗ chú, ghé thắp hương cho chị Lê Diệu Muội bạn chị Hồng Anh. Chị Muội ra đi năm trước, chị Hồng Anh đi năm sau. Thương hai chị vì cùng rủ nhau lên đây sớm quá, mà lại không được ở cạnh nhau như thời ở Liên Xô.
Nhìn bao quát một lượt trước khi ra về, nao lòng với bạt ngàn là bia mộ. San sát san sát, từ dưới này lên tận đỉnh đồi, từ gần cổng vào đến xa xa ra tận đằng kia, từ phải qua trái, từ dưới thung lên suốt sườn đồi, chốn yên nghỉ của bao người...
Mỗi lần lên đây, mùa nắng cũng như mùa mưa, mùa nóng ấm cũng như mùa đông rét mướt, một cảm giác bình yên lan tỏa, đầy ắp không gian chốn này.
Có lẽ, mỗi người đều có cảm nhận riêng của mình về Chốn BìnhYên. Vì vậy, muốn có cảm nhận chính xác để dành làm của riêng thì cần có trải nghiệm vậy.
TẤN ĐỊNH
Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015
AI ĐÓ SẼ VỀ
AI ĐÓ SẼ VỀ
Cháy nửa tuần hương
chiều Vu Lan
Có ai đó đã về trên hương án
Ông nội ra từ Hạ Sen Suối Cạn
Bà nội lưng còng theo sát bên ông
Bà ngoại nhắn về, các cháu đừng trông
Ông bà còn thăm mảnh vườn An Xá
Ba mẹ về, khói hương vòng lan tỏa
Các chị về mâm ngũ quả lung linh
Chuỗi chuông gió ngoài hiên bỗng lặng thinh
Đám cô hồn theo nhau về Chùa Cót
Mẫu Đại Ngàn rắc nhân từ giọt giọt
Con cúi đầu hai tay xá. Tri ân
Tháng cô hồn. Mùa báo hiếu. Từ tâm
Ai đó sẽ về
ủi an người đang sống
Ai đó sẽ độ trì
cho con niềm hy vọng
vào một mùa trần gian.
Vu Lan 2015
Tấn Định
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015
CHIẾC LÁ MỒ CÔI -Cho ML
CHIẾC LÁ MỒ CÔI
Cho My Lynh
Có Người vừa về Bên Ấy
Cả nhà em gọi là Ba
Từ nay đâu còn Ba nữa
Bao nhiêu kìm nén vỡ òa...
Chú Hùng Gia Lai thì nói
"Thấy mình như đá mồ côi"
Em cứng làm sao bằng đá
chưa gì đã toát mồ hôi.
Thấy đời sao chơi vơi quá
Em là chiếc lá mồ côi.
(những ngày buồn đau)
(tháng 7 2015)
Chị Duyên
Photo by Dì Cải Quỳ

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015
Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015
LÒNG MẸ
VỆT SAO BĂNG CỨA VÀO LÒNG MẸ
Con ơi,
con biết không
Trong giấc mơ một thời thiếu nữ
Mẹ đã từng mơ về một thứ
Đó là “ngôi nhà và những đứa trẻ” thần tiên.
Nếu con gái đầu lòng, mẹ sẽ gọi Lam Yên
Là làn khói xanh dịu dàng như hơi thở.
Mẹ vốn là mây, lòng dặn lòng, nhắc nhở
nếu sinh con trai, con là ngôi sao nhỏ
và tên con sẽ là Anh Tú con ơi!
Rồi một ngày kia, tựa ánh sao rơi
Từ cõi hư vô con sà vào đời mẹ
Làm sáng bừng những tháng ngày đẫm lệ
Những tháng ngày vất vả truân chuyên.
Mười sáu năm sau trong một sáng bình yên
Mẹ sinh em con với niềm vui khôn tả
Mẹ không dám gọi em là Lam Yên, thật lạ
Bởi tất cả chỉ có thể là sương khói mong manh.
Vậy mà một ngày, bỗng lóe chớp sao băng
Định mệnh bất ngờ, một vì sao đã tắt
Ở dưới trần gian,
có một người vừa đi về phía chân trời xa lắc
Con bỏ mẹ con đi về chốn vĩnh hằng...
Mẹ còn lại những gì, cuộc sống vẫn còn chăng
Thì cũng bởi con đã mang theo tất cả
mang theo niềm tin, mang theo hoa lá
Cả tri âm tri kỷ cũng mang theo...
Con xa rồi đời bỗng vắng teo
Nhiều lúc mẹ tưởng chừng không sống nổi
Chỉ vì có em con mà mẹ không lạc lối
Thiếu bóng con,
trang sách, đĩa nhạc cũng nẫu buồn.
Anh Tú ơi, có thể đó là định mệnh
Bởi mẹ đặt tên con là một vì sao
Con đến rồi đi mà mẹ ngỡ chiêm bao
Chỉ hơn hai chục năm trên đời, đau đớn quá...
Con xa rồi, mẹ như cây trụi lá
Con đến và đi, tựa một ánh sao băng
Sao đã tắt, mà vệt sáng kéo theo như một lưỡi phăng
Cứa vào tim mẹ...
Thôi con ơi,
hãy tha thứ và yên lòng
ở nơi xa con nhé
Con là ngôi sao không bao giờ tắt trong mẹ
Cho mẹ nhớ về những tháng năm xưa
Cho mẹ nhớ về những sớm những trưa
Giờ tan học con ùa vào lòng mẹ
Cho mẹ nhớ về những ngày con còn bé
tưởng chừng còn rất thật con ơi...
Hãy để mẹ gọi tên con cho lòng bớt chơi vơi
Như là con đang kề bên tâm sự
Như chia sẻ buồn vui, như nỗi niềm dồn ứ
lúc mình còn có nhau…
Yêu Con, để đâu cho hết
Mẹ của con

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
