Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

CUỐI CON ĐƯỜNG...


TỪ BIỆT


Đào Phong Lan


Em về đi…
Con dế ngủ quên rồi
Trong ngăn bàn một thời đi học

Hình như là
Đêm nay
Trăng cũng khóc
Con đường dài hun hút dưới chân nhau

Em về đi …
Đừng nhìn lại phía sau
Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim mình ngập tràn dông bão
Anh đã quen vui… những lúc rất buồn

Em về đi…
Bóng nhỏ cuối con đường
Tờ giấy trắng rơi từ vở cũ
Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ
Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ trên sàn

Em về đi…
Mang theo chiếc lá vàng
Mùa đông ném xuống mặt đường sẫm tối
Gió vẫn thổi
Qua vai anh
Rất vội…


Photo

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

CÂU THƠ EM


XANH LẠI BẾN BỜ XƯA


Có câu thơ của em anh đi cả một đời không hết
Giọt nước mắt em rơi anh lau hoài vẫn ướt
Có sợi buồn nơi em vương vào tim làm anh đau buốt
Chợt vọng tiếng em cười xanh lại bến bờ xưa...


Photo: Hayırlı iftarları :)