Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

KHÔNG ĐỀ

KHÔNG ĐỀ
 
Thi thoảng tôi vẫn lui tới ngôi nhà ấy. Có thể coi đó là Nhà Rông, là ngôi nhà chung của những người anh em bạn hữu, của những người đồng môn, của những người đồng khóa, của những người cùng trường. Túm lại là ngôi nhà của cộng đồng sinh viên đã từng học tập dưới mái trường KGU thuộc Thành phố Trắng, trừ tôi.
 
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Tôi vào nhà bằng lối cửa ngách do mách bảo của mấy người bạn, tìm một góc thật yên tĩnh rồi lẳng lặng ngồi nghe mọi người vui vẻ hát hò, đọc thơ, ngâm thơ, bình thơ. Hoặc lẻn vào góc thư viện đọc trộm các tác phẩm của một số thành viên thuộc đại gia đình này đăng tải. Bài nào cũng hay, bài nào cũng thích, kể cả những bài đã được/bị tác giả gỡ xuống. Với những bài này, tôi thấy hay là nhờ những lời bình còn được thương tình giữ lại.
 
Ôi, tài hoa thay là những còm-sĩ mà tôi chưa từng biết mặt! Họ bình một cách thực lòng nhất, da diết thiết tha nhất, là nghiệp dư mà cũng là chuyên nghiệp nhất, cảm động nhất, những lời bình làm rung động lòng người, hơn nữa qua đó người đọc có thể hình dung ra nội dung bài đã gỡ. Cho dù qua ô cửa sổ, nơi mà ta thường ghé mắt để đọc trộm các trang viết, chỉ còn thấp thoáng hai bàn tay nắm lấy nhau như không muốn rời xa, mặc cho mưa rơi mưa rơi tầm tã, mặc cho gió thổi gió thổi phũ phàng. Hai bàn tay đầm đìa nước mưa, hay đẫm ướt bởi những dòng nước mắt? Không biết nữa, chỉ biết rằng hai mắt ta cũng đang nhòe ướt...
 
Với những tác phẩm đó tôi không biết nên gọi là gì, là truyện ngắn, là tản văn, là hồi ức, là ký hay là bút ký? Cuối cùng tôi gọi tất cả những tác phẩm ấy bằng một cái tên giản dị, cái tên phản ánh chính xác nhất giá trị của các tác phẩm đó: Tuyệt tác!
 
Ở đó ta bắt gặp một vài người quen cũ và mới, thân và sơ. Cho dù là thân hay sơ thì ta vẫn cảm thấy thân thiết, vẫn thấy đồng cảm, bởi chính họ chứ không ai khác đã làm con tim ta run rẩy, đã làm cho ta có cảm giác như đang trở về quê hương thứ hai của mình, nơi cưu mang dạy dỗ ta suốt một thời trai trẻ.
 
Ở đó ta gặp lại người phụ nữ có vóc dáng nhỏ nhắn và nụ cười luôn nở trên môi, đã đến cái tuổi 'hễ liếc xuống là đã nhìn thấy đường băng phía dưới' nhưng vẫn hăm hở làm việc, hăm hở giúp đỡ mọi người, thế mà cũng đã kịp cho ra đời một tổ chức phi chính phủ với chức năng chuyên hỗ trợ tư pháp cho người nghèo.
 
Ở đó ta bắt gặp những cái tên quen thuộc, thân thương, pha chút hài hước dí dỏm vì đã qua chế biến như Kim Đồng (Nông Văn Dền), như Period M., như Double-M, như vân vi và vân vân, hehe!
 
Ở đó ta vô cùng choáng với một gã tài tử quen thân, hắn này đẹp chai đa tài thì đúng rồi, lãng tử như sư tử non thì đúng rồi, nhưng làm thơ, mà lại là thơ hay thì ta chưa từng được biết đến. Hay là do đá bóng nhiều khiêu vũ lắm tích tụ lại làm 'đột biến gen'? Cũng chưa biết chừng! Chỉ biết là hắn có những cái bình thơ thật chiên nghiệp, thật sâu sắc và thấm đẫm tình người. Hắn làm ta phát sốt phát rét đến nẩy sinh tâm trạng khi phát hiện tuyên ngôn của hắn: -"Với thơ, nếu không tâm trạng thì thơ không thể hay được!". Hơ hơ, ta phải thức làm thơ đêm nay!
 
Ở đó ta đã từng đi từ cảm giác ngạc nhiên, ngỡ ngàng, hụt hẫng đến trạng thái quen dần với những bài viết hay, những bài viết xúc động thu hút được sự đồng cảm của cộng đồng, lại được nhanh chóng gỡ xuống chỉ sau vài ngày, có khi chỉ sau vài tiếng kể từ khi 'nó' được post lên. Có lẽ, hoặc là tác giả các bài viết đó, hoặc là Admin, nhận được thông báo khẩn cho hay, Bệnh viện Tim ở cả hai miền đều đã quá tải!
 
Và mỗi lần ở đó quay về, con tim ta lại như thầm hỏi: -Mi đã liublônnưi từ bao giờ vậy?
 
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
 
Để đảm bảo chắc ăn, mình thủ luôn bài thơ NHỚ ĐỪNG QUÊN của 'người thơ' MinhCK mang về cất luôn vào kho lưu trữ. Đề phòng vài ngày tới bài thơ bị gỡ do có quá nhiều người nhập Viện điều trị tuyến lệ, hehe!
 

SAY SAY

SAY NƯỚC NGA VÀ SAY ĐỜI LÍNH

Cuối chiều nay nhận nhiệm vụ hết sức vinh quang là đưa "bồ cả" đi dự Hội Trường  MÂY-IK tại một nhà hàng mãi tận ven Hồ Tây. Cô bồ cho số máy của cô bạn cùng lớp (cả cùng phòng nữa cơ đấy) để hỏi đường. Cô bạn bắt máy, hỏi giọng thẩm vấn "Anh là ai?", mình bảo "Lái xe tăc-xi". Đến nơi quay xe về ngay. Lớp này toàn em xinh, ở lại lôi thôi lắm, lại mất lập trường rồi thế nào cũng không về đến nhà được. Đang dừng đèn đỏ thì có cuộc gọi, giọng cô bạn của bồ cả hồi nãy "Anh tăc-xi ơi, anh thả bạn em xuống chỗ nào rồi, sao chờ mãi không thấy". Mình ậm ờ rồi tắt máy, chỉ cần nói thêm mấy câu là "nó" nhận ra mình ngay, có mà hỏng bét. Mưa to ơi là to, đường ngập mất mấy chỗ. Chuyện muỗi! Chỉ tí là về đến nhà, nước mã hồi phi nhanh phết!

Nhớ lại trưa nay vừa ngồi với hội ELINCO ở nhà hàng Xanh & Trắng. Hầu hết bọn trẻ là nhân viên ELINCO. Còn số lớn tuổi đều đã từng học ở Nga hoặc Liên Xô, lên hát toàn bài hát Nga. Đang ngồi thì có tin nhắn của bồ "Xem VTV ngay, đang duyệt binh ở Quảng trường Đỏ". Tên Thắng lại lôi ra thêm một chai vodka Nga loại hai lít và mấy cân cá hun khói xách tay. Suýt nữa thì không về được.

Về nhà Thắng thăm nhà mới của vợ chồng nó. Nhà đẹp, vô cùng đẹp, kiểu dáng hiện đại, thoáng mát. Ngồi phòng khách nhìn ra ngoài cứ tưởng mình đang ngồi cùng nó cái dạo hai thằng còn ở Dupna. Nhớ nước Nga và nhớ thầy cô da diết. Hai thằng rủ nhau lên phòng thờ ở tầng trên cùng thắp hương cho Ba Má nó, sững người khi thấy nó thờ cả ông thầy của nó dạo học ở Liên Xô. Thắp hương cho Thầy mà lòng rưng rưng. Bây giờ mới thấy hết tấm lòng của một đứa con hiếu học là như thế nào.

Nằm nghỉ một lát nhưng không ngủ được. Đầu óc cứ toàn nghĩ về thầy cô và nước Nga, về Liên Xô, nơi đã cưu mang, nuôi nấng dạy dỗ những đứa con Việt Nam một thời chiến tranh gian khổ và khốc liệt. Nhớ ra hôm nay mới là mùng 7 tháng 11, mới là đúng ngày kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga. Thế ra hôm qua tụi cựu sinh viên Ki-si-nhôp (KGU) họp mặt tại Khách sạn La Thành là tổ chức sớm hơn một ngày à. Chúng nó đúng là quân 'ăn cơm trước kẻng', hehe. Tại buổi họp mặt này mình gặp lại rất nhiều người quen cũ, đó là những sinh viên chỉ học một năm dự bị tiếng Nga tại Ki-si-nhôp, sau đó về Thành phố Ô-đet-xa bên bờ Biển Đen học Đại học, và chúng mình quen nhau, nhưng chưa kịp yêu đứa nào cả, huhu. Có một tên rất hay nhìn trộm mình, lúc đầu mình cứ tưởng là Mèo Mun, nhưng té ra không phải. Tiếc hùi hụi!

Rồi liên tưởng đến dân Ô-đet-xa cũng là dân 'ăn cơm trước kẻng' chứ hơn gì mấy đứa KGU. Dân Ô-đet-xa còn tổ chức gặp mặt từ trưa hôm qua, mùng 6 tháng 11, tại Bảo tàng Phòng Không - Không Quân. Có mặt khoảng gần một trăm, ít hơn năm ngoái. Khoảng gần chục tên vắng mặt là do Đức Thánh Trần gọi sang bên Ngài để 'xây dựng lực lượng' giữ yên bờ cõi. Ừ thôi thế cũng yên phận chúng nó! Gặp lại bạn cũ, đồng đội, thủ trưởng cũ, mừng mừng tủi tủi. Cái đời thằng lính nó sinh ra cái tính ủy mị thế, chứ năm nào chả gặp nhau.

Trong Hội trường nhiều bố phát biểu dài quá, lại còn đọc thơ tự sáng tác nữa, kinh vãi! Mình bèn kéo mấy tên bắng nhắng ra sảnh ngồi tán hươu tán vượn với mấy em bên Quân Nhạc. Mấy em xinh như mộng, tán dẻo như kẹo kéo mới ra lò. Một em chân dài miên man, chắc là dân múa, mới hỏi "Hồi bên Liên Xô các anh học lái phi công phải không?". Mình bảo, học lái phi công quá đơn giản nên bọn anh được chọn học lái máy bay, sau đó về nước toàn lái máy bay bà già. Câu đùa này chắc hơi thô mí lại thông dụng nên các em cười ré lên, chắc không có gì khó hiểu bắt phải suy luận lôi thôi. May thía!

Giải tán hội thì cũng đã sang chiều, mình bắt cái Mai-Linh đi về cho có hơi đồng đội. Lúc ngồi băng ghế sau đã thấy tây tây, vậy mà cậu trẻ lái tăc-xi còn bắt chuyện "Chắc chú đi dự cưới về?". Mình đáp "Không, bọn chú sinh hoạt  Cựu Chiến binh". Cậu lái nói "Lãnh đạo tập đoàn của bọn cháu toàn là Cựu chiến binh đấy chú ạ. Các bác í thương anh em lắm". Nghe thế mình tán thêm "Ờ, trưa nay có cha Hồ Huy phát biểu hay phết, vỗ tay rầm rầm". Cậu lái ngạc nhiên "Ôi thế à, chú í có đến dự với các bác à? Chú í là lãnh đạo cao nhất của bọn cháu đấy". Mình bốc lên "Hồ Huy rất tốt, luôn giữ được phẩm chất người lính Cụ Hồ. Khi phát biểu cứ luôn mồm cám ơn mọi người. Nhưng chú nói với Hồ Huy là mọi người ở đây phải cám ơn Hồ Huy mới đúng, vì Hồ Huy đã chiến đấu ở mặt trận khốc liệt nhất, trong lúc bọn chú đang học ở nước ngoài". Hồ Huy nói "Học về các anh còn chiến đấu hiệu quả hơn bọn em". Mình nói "Nhưng chú mày đánh nhau ở nơi hòn tên mũi đạn, bọn tớ cũng đánh nhau nhưng mà là lính cậu". Cậu lái chăm chú lắng nghe ra vẻ khâm phục lắm.

Đến nhà, đưa cái thẻ cà thanh toán của Mai-Linh có chữ ký của Hồ Huy, cậu lái trẻ càng tin là có Thủ trưởng Hồ Huy của nó đến dự buổi họp mặt thật.

Đang say nước Nga, rồi say cái tình của những người lính, không ai đang tâm đánh thuế những kẻ bốc phét đang say như mình cả! Keke

VÔ ĐỀ

VÔ ĐỀ


Cho một NgườiEm KGU

Có nỗi đau nào là của riêng ai
Chuyện của em đã làm anh bật khóc

Những câu văn đẫm nước mắt người đọc
Phút quặn lòng anh thầm gọi tên em...

Nỗi đau của em chẳng thể gọi tên
Còn nỗi đau nào trên đời hơn thế
Sao em nỡ bắt anh ngừng chia sẻ
Nỗi đau buốt lòng khi đã lặn vào tim


Lòng thầm nhủ đừng tin đừng tin
Sao số phận nỡ phủ phàng nh
ường ấy

Nín đi em, đừng để con nghe thấy
Nỗi đau này đâu phải riêng em


Hãy thứ lỗi cho anh
Đã mang trộm nỗi đau về giấu kỹ
Đã lỡ để con tim nhòe lý trí

Để một ngày thiện ý hóa buồn đau...


Một ngày thu buồn...

CÚ ĐỈN THẬT - 3

VẪN CÚ ĐỈN, THẾ MỚI CÚ!
Nó lại chuẩn bị quay về bên kia, nơi cuộc mưu sinh đang chờ nó.

Sau chuyến đi đưa quà và thăm bạn bè blogger ở Vinh, nó định ở nhà với mẹ thêm một hai hôm rồi Nam tiến. Trong ấy có nhiều 'địa chỉ đỏ' cần phải đến để nạp năng lượng cho một chuyến đi xa.

Nó ngồi bên cạnh Mẹ, hai mẹ con trao đổi bàn luận về cuộc sống đương đại. Lần nào về nước cũng vậy, sau mỗi câu chuyện tâm tình của hai mẹ con đều quay về chủ đề muôn thuở là những dự định tương lai của nó. Mẹ muốn nó gần Mẹ. Như bao chàng trai sớm tự lập và quyết đoán, nó có quan điểm và những dự định riêng. Biết vậy nên Mẹ quyết định cho nó nghe ý kiến của Bố.

Cách đây không lâu Mẹ theo anh cả vào Hàm Rồng xin gặp Bố. Lần ấy Bố về thật, Bố nói nhiều chuyện và đề cập đến nhiều việc với Mẹ và anh cả. Qua câu chuyện, Mẹ và anh cả không thể không tin là Bố đã về và nói chuyện với hai mẹ con. Mẹ cho nó nghe đoạn băng Bố nói về nó: "Tôi biết nó ở bên ấy vất vả lắm, kiếm được đồng tiền không phải dễ, gian truân lắm. Khuyên nó về nhà mà làm ăn, về nhà vẫn hơn". Đấy là ý kiến của Bố, Mẹ muốn trích dẫn để thuyết phục nó.

Nghe xong, nó lẳng lặng kéo ghế đến ngồi cạnh ảnh thờ của Bố, mắt ầng ậng nước, chẳng nói chẳng rằng. Nó là kẻ vô thần từ trong bụng Mẹ. Sang bên kia nó lại ở đúng ngôi nhà mà trước đây gia đình Markc cùng Gienny sinh sống. Thời kỳ này Markc đang viết Chủ nghĩa Duy vật biện chứng và những trang bản thảo đầu tiên của Tư bản luận. Nó không tin là có Linh hồn Bố về nói như thế, nhưng nó hiểu rằng 'ý kiến của Bố' trùng hợp với suy nghĩ của Mẹ. Và nó thương Mẹ...
Mẹ là người hiểu và thương nó nhất. Nó có tính tự lập từ bé, chưa kịp lớn đã đi đánh giặc. Hòa bình về lại sống xa nhà, mẹ thương nó hơn bất cứ đứa nào trong nhà. Khác với bề ngoài ra vẻ bụi bụi, bơ đời pha chút giang hồ, nó là đứa giàu tình cảm và sở hữu một trái tim đầy yêu thương, khoáng đạt.

Nó lại lên đường Nam tiến. Không biết đây là lần Nam tiến thứ mấy sau cái đận lên đường đi B năm ấy.

Nó chào để lên tàu. Thằng anh dặn "đến nơi nhớ nhắn tin về". Thế mà không có tin nhắn, cũng không thấy nó gọi về, cú đỉn thật! Sốt ruột vào blogs của các fans Đông Hà mới biết là khoảng giờ này nó có mặt ở Nghĩa Trang Trường Sơn. Bấm máy gọi cho nó, hóa ra nó đang đứng ở Khu mộ các liệt sĩ quê Hà Nội. Lặng đi một lúc rồi nghe tiếng nó: "Em đang thắp hương. Ở đây bạn em nhiều lắm, chúng nó...". Lại lặng đi một lúc rồi bỗng nghe tiếng nó khóc tu tu trong máy. Thế đấy, nó đúng là thằng em tôi. Tôi dập máy, nếu không tôi sẽ khóc theo nó mất. Cú đỉn thật!

Nó vào Sài Gòn, tá túc tại nhà con em, gặp gỡ bạn bè trong đó rồi lên kế hoạch đi Tây Nguyên trước khi Tây tiến. Theo chỉ đạo của bí thư, trước khi đi Tây Nguyên con em đưa bạn gái về giới thiệu cho Nó. Cũng phải tính chuyện lâu dài thôi, bốn sọi rồi chứ trẻ mỏ gì nữa! Thế mà trước bạn gái của con em, nó khoanh tay lễ phép như một học trò ngoan đứng trước cô giáo khi thấy mình có lỗi. Cái chiêu ấy là nó học được từ thằng anh, lại áp dụng nhầm vào hoàn cảnh này, thế có cú đỉn không chứ! Xem lại tài liệu tham khảo đi, thằng anh mày khoanh tay nhưng phải đặt ngay ngắn ở trên bàn, cu ạ! Hâm vãi! Chỉ muốn...búng cho phát.


Đây, ảnh nó và con em đây. Đối diện nó bên này bàn là cô bạn gái của con em nhưng không được đưa hình lên vì bí mật đời tư. Bà Tây ngồi bên trái ảnh làm việc ở Hội Lưỡi liềm Xanh, là chuyên gia tư vấn về luật quốc tế trợ giúp đàn ông độc thân dưới 40 tuổi!
Chuyến đi được chuẩn bị khá chu đáo. Có một bí thư chi bộ đi theo để định hướng. Lại có hơn nửa tạ Cua Đồng (loại cua nhà quê chính hiệu con...cua đồng!) trên xe để đảm bảo đi đến đâu là có ngay riêu cua đến đấy, mỗi khi nó thấy thèm món ăn đồng quê. Lái xe có tên là Hồng, đảm bảo chuyến đi này 'vừa hồng vừa chương' đúng như nguyện vọng của nó! Thằng anh chỉ dặn "đến nơi nhớ nhắn tin về". Thế mà mãi đến khi nghe các phương tiện thông tin đại chúng thông báo về sự kiện "bí thư trang bị máy di động cho đồng bào vùng cao Tây Nguyên" mới biết là đoàn sắp đến Kon Tum. Gọi điện vào, một lúc thấy nó gọi lại thông báo là đang đi trên đường, về đến Khánh Hòa nhất định sẽ báo lại để bác yên tâm, nhưng nếu khuya quá thì thôi nhá, chúc bác ngủ ngon nhá, haha. Bà con thấy có cú đỉn không!

Nha Trang, Khánh Hòa, Phú Yên rồi Sài Gòn, và sau đó là CHLB Đức. Nó như chim trời cá biển, một đời tự do.
Tuy Nó cú đỉn một chút nhưng mãi mãi vẫn là chàng Giai Cú - là CÚ ĐỈN của mọi thời đại, Nó thuộc về dân làng QCFC, và là thằng em của tôi!

CÚ ĐỈN THẬT - 2

CÚ ĐỈN THẬT !

Nó về nước thăm Mẹ.
Mẹ tuổi đã cao, vì thế năm nào nó cũng cố gắng thu xếp để về với mẹ vài ngày. Còn anh em lũ chúng tôi, rồi bà con, vài năm nó về một lần là được rồi, chả ai trách cứ gì. Ai cũng biết, mỗi lần về là một lần vất vả, lại phải thu xếp mọi thứ bên đó mới dứt áo xách va li ra sân bay được.

Biết thế nên thấy nó về, cả nhà vừa mừng vừa thương. Ông anh xót xa "Dạo này nó gầy đi". Bà chị dâu bảo "Nhìn dáng chú í lúc nào cũng tất bật, rất đe-la-vôi". Tôi vặn "Cô nói tiếng Nga hay tiếng Đức đới?". Cô ấy lườm sém lông mi "Một chữ Đức cắn đôi không thuộc tôi nói tiếng Đức cho ai nghe đây. Sĩ diện!". Tức nổ mắt mà không dám nguýt lại.

Đang ọp cà phê với anh em bloggers vậy mà vẫn để nguyên ba-lô quà trên lưng. Ly cà phê chưa kịp nguội đã xách xe lên đường đi chuyển quà, sợ nhà họ mong mí lại sợ không đủ thời gian. Bận thế mà vẫn tổ chức hẳn một ngày đi Gia Khánh Gia Viễn. Mình bảo để anh nói bí thơ HC lái xe cho đúng định hướng, đồng chí ấy cũng hàm Giáo sư, đến đất học phải có học hàm. Hắn nói thôi khỏi, chỉ cần học vị khỏi học hàm, em đã chỉ định một thằng tiến sĩ lái xe ngày mai rồi. Thế là kê cao gối ngủ.

Sáng ra, đi sớm. Thằng em bảo "anh lên ghế trước ngồi", mình vừa kiếm chỗ ở băng ghế sau vừa giải thích: "Bằng của anh chỉ là Phó tiến sĩ, ngồi sau này là được rồi". Tay lái xe nhếch mép cười ruồi một cách rất chi là khó hiểu.

Cùng đi có ông anh cả, trước làm bên Une-xì-cô, anh đi để lấy số liệu cho công trình nghiên cứu về "văn hóa cưu mang của người Việt cổ". Không biết bằng cách nào thằng em lại kéo được cả một cô nhà báo vừa trẻ vừa xinh chuyên viết về mảng giáo dục đi cùng. Mình đoán chắc em này đi để viết bài về "Nói không với...", với cái gì đấy mà chả được, vô thiên lủng. Mình có cái dở là hễ ngồi cạnh cánh nhà báo là y rằng mất điện. Ngồi cạnh em này cũng vậy, mình im re, hai tay vòng trước ngực suốt cả chặng đường, mỏi ê ẩm.

Không tưởng tượng được ở quê bà con lại đón tiếp nồng hậu và trọng thị đến vậy, quả có hơi bất ngờ. Nhưng cũng láng máng hiểu rằng, thằng em mình đã hết lòng cưu mang giúp đỡ con em họ nơi đất khách quê người. Trong lúc tất cả bà con cùng đầy đủ thành phần quan chức của Ủy ban xã nhà đang chuyện trò để chờ dự bữa cơm thân mật thì thằng em có điện thoại từ bển gọi về. Mình nghe lỏm câu được câu chăng "Ờ, đông đủ cả. Đang ngồi ở nhà bố mẹ của cháu đây. Nhớ nấu nướng ăn uống giữ sức khỏe. À mà chú dặn này, nhớ vệ sinh cái tủ lạnh giùm chú, đi lâu ngày sợ nó có mùi. Đúng rồi đúng rồi...".

Vào tiệc. Ông anh cả tranh thủ giới thiệu: "Chú em tôi thì bà con biết rồi, tuổi mới bốn mốt. Già trước tuổi nên trông tưởng là anh, chứ đây mới là thằng anh (chỉ vào tôi -MH), năm nay bốn mươi". Cũng chẳng ai để ý tuổi tác, mình cũng đánh bài lờ luôn, được khai sụt tuổi thì dại gì cãi lại, hehe.
Ông anh cả chỉ vào em nhà báo trẻ xinh: "Còn đây là nữ ký giả Kỷ Dậu, băm hai tuổi". Em nhà báo thỏ thẻ "Dạ, em mới ba mốt ạ!". Cả nhà ồ lên, ba mốt gì mà tơ thế! Chả ai tin.

CĐ ở Ninh Bình.JPG

Bữa trưa diễn ra trong không khí gia đình vô cùng ấm áp và thân tình. Bác bí thư xã quan tâm: "Chú mày được mấy cháu rồi?". -"Dạ mỗi", thằng em tôi nhỏ nhẹ đáp lời. "Trai hay gái?", bác bí thư tiếp tục quan tâm. Thằng em tôi: "Dạ, toàn thân giống cha, ngã ba giống mẹ ạ!". Bí thư xã ngớ ra mất mấy giây rồi ngửa mặt hahaha có vẻ tâm đắc lắm. Hai anh em cạn một chén rượu quê rồi mút luôn hai con ốc đá.
Chia tay. Trên đường về cậu lái xe có học vị Tiến sĩ cho xe chạy dọc đê để mọi người có cơ hội thưởng ngoạn cảnh vật miền quê. Cậu em tôi ngồi ghế trước, hạ kính chăm chú nhìn ra ngoài. Tất cả im lặng, không ai nói với ai một lời. Ai cũng muốn dành cho nó khoảng thời gian thiêng liêng và quý giá. Tất cả những gì nằm trong tầm nhìn của nó chiều nay, những hình ảnh thân thương yên bình của một vùng quê Đất Mẹ, sẽ là nguồn năng lượng tinh thần vô giá ủ ấm tâm hồn nó trong những tháng ngày sống trên đất người.

CĐ ở NB-Ts.JPG
(Hết phần hai)

CÚ ĐỈN THẬT

CÚ ĐỈN THẬT !

Tối nay ngồi trà đá với mấy cha cựu chiến binh Quê Choa, huyên thuyên khoe thằng em. Mấy cha nhẵn mặt bảo "Ông đào đâu ra lắm em vậy. Bọn tôi nghe ông nói về thằng này bao giờ đâu". Nói chuyện với mấy cha này cứ tức anh ách, nhiều hay ít anh chị em thì phải hỏi các bậc phụ huynh chớ. Còn mình thì cứ có em là khoe cái đã, em út càng giỏi khoe càng sướng.

Nói chuyện mới thấy các bố đếch hiểu gì, chỉ đánh nhau là giỏi, đúng là cú đỉn. Các bố biết đâu thằng em mình thời kháng chiến là lính, xông pha trận mạc. Hòa bình giải ngũ là thành thợ thuyền ngay, thành giai cấp công nhân, cơ bản nhá, tiên phong nhá, giai cấp lãnh đạo nhá. Các bố hỏi "Thế nó đâu? Bọn tao gặp nó bao giờ đâu. Sao bây giờ ông mới kể về nó". Hỏi thế là đếch hiểu gì về cách mạng thế giới, tầm nhìn đúng là chỉ sau lũy tre làng. Thật tội nghiệp!

Phải giải thích đi giải thích lại các bố mới hiểu là những thông tin tối mật như thế này phải sau mấy chục năm mới được giải mật. Ối trời ơi, té ra các bố chẳng có chút khái niệm gì về cài cắm người, về chui sâu leo cao. Buồn cười nhất là các bố còn hỏi "Làm thế để làm đếch gì, hả?". Sau đó các bố mới trố mắt ra khi nghe mình giảng giải. Thế này nhá, thằng em mình hồi đó được đưa sang để giúp xây dựng đội ngũ công nhân Đức. Ông Nêc-cơ mà không sang Chi-lê nghỉ dưỡng thì có khi thằng em mình đã thành cấp phó ông í rồi cũng nên. Thằng em mình giỏi lắm, vì vậy sau đó được cài cắm vào hàng ngũ bọn tư bản để tìm cách cho bọn này giãy chết càng sớm càng tốt. Thằng em mình phải nói là kiên trì, mấy chục năm rồi đấy chứ ít gì.

Thằng em mình không sốt ruột, vậy mà các bố này ngồi nghe chuyện lại sốt ruột, cú đỉn thế chứ lại. Các bố nhao nhao "Tóm lại là thế nào rồi, bọn tư bản bị thằng em mày đập chết chưa?". Hỏi thế thì thằng đếch nào dám trả lời. Mình thủng thẳng cho các bố sốt ruột: 
- "Chưa. Nhưng nó vừa tiết lộ một tin động trời là bọn tư bản đang đứng bên bờ vực thẳm. Tin lắm tôi mới nói, các bố đừng có mà rò rỉ thông tin nhá. Tin này đang trong diện hẹp, chưa được phổ biến đâu". 

Cha Cá Gỗ nãy giờ rít thuốc lào liên tục, tai vểnh lên nghe nhưng nhìn mắt gã thì biết ngay là vừa ganh tị vừa ngờ vực. Gã hỏi xoáy: "Thế còn phe ta?". Đấy, biết ngay mà, cứ làm ra vẻ hiểu biết hơn người nhưng nhỡ mồm hỏi câu í thì biết ngay là gã đíu biết gì.

Chờ cho mấy bố thật tập trung lắng nghe, mình mới làm vẻ mặt thật quan trọng, thì thầm đủ cho các bố tẩm nghe "Phe ta phải hơn chúng nó chứ. Phe ta đã đi trước một bước!". Biết ngay mà. Cả mấy cha mặt đần thối! Mình nhớ ra là thằng em mình rất khiêm tốn, không nhận vơ thành tích vào mình bao giờ nên nhấn mạnh thêm cái tin nó bổ sung hôm qua: "Tin này không phải do thằng em mình phát hiện, mà là Mụ gì lãnh đạo cao cấp bên U-nì-xẹp nhìn thấy rồi công bố. Mụ Le Le gì đó. À đúng rồi Mụ Chun Le-le"! Cha Cá Gỗ nhổ toẹt một bãi, cắp cái điếu cày phủi đít quần bỏ về. Tức vãi!

Hehe

(Hết phần 1. Toàn tập 99 phần)

VỚ VẨN THẬT

VỚ VẨN THẬT

Ngủ đang ngon trớn thì có thoại thằng Thắng: "Đang ở Hiệu sách Bờ Hồ. Nhặt  được quyển Chuyện Đời Vớ Vẩn của Quang Lập, lật mấy trang thấy cuốn hút, tao mua luôn hai cuốn nhá?". Ừ hử cho xong chuyện rồi khò tiếp, vớ vẩn thật. Quyển này mình đọc từ trước Bảy lăm, có gì đâu mà nhặng xị cả lên.

Khuya. Lại nó: "Mày đọc Vớ vẩn của cha Lập chưa. Tay này viết được phết. Đồng hương của mày đấy nhá. Sư nó, lại làm tao mất ngủ đêm nay rồi". Vớ vẩn thật, đã kịp đọc đâu, Bạn Văn còn chưa xong đây này. Mai đọc vậy, ngủ đã. Sức khỏe là trên hết. Khò khò.

Hôm nay đọc liền một mạch quên cả đi đái. Thằng này viết vớ vẩn thật, toàn chuyện đời, chuyện nào cũng vớ vẩn. Giải lao xíu đã.
Vào toa-let cứ nghĩ vớ nghĩ vẩn, ừ đời sao lắm chuyện nhiễu nhương. Dân mình nghèo rớt mùng tơi lại có đứa chém gió bảo không thể không làm tàu điện cao tốc, thật vớ vẩn. Mấy hôm rồi nghe bao chuyện đau lòng ngoài biển, chúng nó ức hiếp ngư dân mình, bắt tàu cướp cá phá lưới gây bất bình cả nước. Vậy mà có tên lại bảo không có gì mới, thật quá vớ vẩn.

Vớ vẩn nhất là có mấy đứa yêu nước, cứ chủ nhật lại rủ nhau đi biểu tình hay tụ tập gì đó, chả theo hướng dẫn mí lại qui định gì cả. Hết biểu tình lại hẹn nhau ra cà-phê Bờ Hồ. Sao không ngồi cà-phê Cột Cờ mà lại ra Bờ Hồ, thật vớ vẩn. Có mấy thằng ôn trẻ mập rách việc đi giật mũ nón của chúng nó để chúng la um cả lên, bọn này cũng vớ vẩn. Vớ vẩn hơn cả là mấy tên chuyên theo dõi chụp hình rồi đến nhà quấy rối nữa. Hết việc rồi sao, còn bao nhiêu việc phải làm. Rồi đến chuyện giải quyết trả lời khiếu nại cũng vớ vẩn nốt. Chán vãi!

Này nhé. Sao chúng nó tự do đâm chém nhau như cơm bữa vậy. Sao chúng nó lộng hành móc túi cướp giật trên xe buyt và ngoài đường phố là vậy. Sao cái ác ngày càng nhiều, ngày càng tự tung tự tác mà nào có thấy ai theo dõi chụp hình quay phim để trừ khử chúng nó. Sao lại để cho những lực lượng đúng ra phải bảo vệ dân thì ngày càng để lại ác cảm và nỗi sợ hãi trong mắt dân lành vậy. Thật vớ vẩn.

Mấy hôm nay lại rộ lên bệnh tay chân miệng, trước là bệnh trẻ con nay người lớn nó cũng không tha. Bà gì bộ trưởng tuyên bố là trong tầm kiểm soát. Kiểm soát kiểu gì mà số người mắc bệnh ngày càng tăng, số địa phương lây bệnh ngày càng tăng, số người chết vì bệnh này ngày càng cao. Vớ vẩn thật.

Mấy chuyện nóng sốt như vậy không thấy mấy ông nghị bà nghị đưa ra chất vấn truy hỏi tìm giải pháp, lại thấy có ông nghị đưa trình cái luật tào lao gì đấy gọi là luật nhà văn nhà thơ gì đó. Đúng là nghị vớ vẩn. Vớ vẩn thật.

Trưa nay ngang qua FuongBuoi (FB) nghe Mụ Chung-Le đập phèng-la khoe là đang đọc Vớ Vẩn. Mụ này cũng vớ vẩn nốt. Chẳng hiểu Mụ đọc bản tiếng Việt có hiểu gì không, chứ theo chỗ mình biết thì sách này đâu có dịch ra tiếng Hàn. Chuyện đời thì dân nước nào chả có, chỉ có ở cái xứ mình thì nó mới vớ vẩn thế chứ. Rõ đắng!
Đang đắng mồm thì lão Bí lại gọi "Cà-phê số 10 đi anh", rõ vớ vẩn.

Gõ đến đây thì mất điện.
Vớ vẩn thật!