Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

CÚ ĐỈN THẬT - 3

VẪN CÚ ĐỈN, THẾ MỚI CÚ!
Nó lại chuẩn bị quay về bên kia, nơi cuộc mưu sinh đang chờ nó.

Sau chuyến đi đưa quà và thăm bạn bè blogger ở Vinh, nó định ở nhà với mẹ thêm một hai hôm rồi Nam tiến. Trong ấy có nhiều 'địa chỉ đỏ' cần phải đến để nạp năng lượng cho một chuyến đi xa.

Nó ngồi bên cạnh Mẹ, hai mẹ con trao đổi bàn luận về cuộc sống đương đại. Lần nào về nước cũng vậy, sau mỗi câu chuyện tâm tình của hai mẹ con đều quay về chủ đề muôn thuở là những dự định tương lai của nó. Mẹ muốn nó gần Mẹ. Như bao chàng trai sớm tự lập và quyết đoán, nó có quan điểm và những dự định riêng. Biết vậy nên Mẹ quyết định cho nó nghe ý kiến của Bố.

Cách đây không lâu Mẹ theo anh cả vào Hàm Rồng xin gặp Bố. Lần ấy Bố về thật, Bố nói nhiều chuyện và đề cập đến nhiều việc với Mẹ và anh cả. Qua câu chuyện, Mẹ và anh cả không thể không tin là Bố đã về và nói chuyện với hai mẹ con. Mẹ cho nó nghe đoạn băng Bố nói về nó: "Tôi biết nó ở bên ấy vất vả lắm, kiếm được đồng tiền không phải dễ, gian truân lắm. Khuyên nó về nhà mà làm ăn, về nhà vẫn hơn". Đấy là ý kiến của Bố, Mẹ muốn trích dẫn để thuyết phục nó.

Nghe xong, nó lẳng lặng kéo ghế đến ngồi cạnh ảnh thờ của Bố, mắt ầng ậng nước, chẳng nói chẳng rằng. Nó là kẻ vô thần từ trong bụng Mẹ. Sang bên kia nó lại ở đúng ngôi nhà mà trước đây gia đình Markc cùng Gienny sinh sống. Thời kỳ này Markc đang viết Chủ nghĩa Duy vật biện chứng và những trang bản thảo đầu tiên của Tư bản luận. Nó không tin là có Linh hồn Bố về nói như thế, nhưng nó hiểu rằng 'ý kiến của Bố' trùng hợp với suy nghĩ của Mẹ. Và nó thương Mẹ...
Mẹ là người hiểu và thương nó nhất. Nó có tính tự lập từ bé, chưa kịp lớn đã đi đánh giặc. Hòa bình về lại sống xa nhà, mẹ thương nó hơn bất cứ đứa nào trong nhà. Khác với bề ngoài ra vẻ bụi bụi, bơ đời pha chút giang hồ, nó là đứa giàu tình cảm và sở hữu một trái tim đầy yêu thương, khoáng đạt.

Nó lại lên đường Nam tiến. Không biết đây là lần Nam tiến thứ mấy sau cái đận lên đường đi B năm ấy.

Nó chào để lên tàu. Thằng anh dặn "đến nơi nhớ nhắn tin về". Thế mà không có tin nhắn, cũng không thấy nó gọi về, cú đỉn thật! Sốt ruột vào blogs của các fans Đông Hà mới biết là khoảng giờ này nó có mặt ở Nghĩa Trang Trường Sơn. Bấm máy gọi cho nó, hóa ra nó đang đứng ở Khu mộ các liệt sĩ quê Hà Nội. Lặng đi một lúc rồi nghe tiếng nó: "Em đang thắp hương. Ở đây bạn em nhiều lắm, chúng nó...". Lại lặng đi một lúc rồi bỗng nghe tiếng nó khóc tu tu trong máy. Thế đấy, nó đúng là thằng em tôi. Tôi dập máy, nếu không tôi sẽ khóc theo nó mất. Cú đỉn thật!

Nó vào Sài Gòn, tá túc tại nhà con em, gặp gỡ bạn bè trong đó rồi lên kế hoạch đi Tây Nguyên trước khi Tây tiến. Theo chỉ đạo của bí thư, trước khi đi Tây Nguyên con em đưa bạn gái về giới thiệu cho Nó. Cũng phải tính chuyện lâu dài thôi, bốn sọi rồi chứ trẻ mỏ gì nữa! Thế mà trước bạn gái của con em, nó khoanh tay lễ phép như một học trò ngoan đứng trước cô giáo khi thấy mình có lỗi. Cái chiêu ấy là nó học được từ thằng anh, lại áp dụng nhầm vào hoàn cảnh này, thế có cú đỉn không chứ! Xem lại tài liệu tham khảo đi, thằng anh mày khoanh tay nhưng phải đặt ngay ngắn ở trên bàn, cu ạ! Hâm vãi! Chỉ muốn...búng cho phát.


Đây, ảnh nó và con em đây. Đối diện nó bên này bàn là cô bạn gái của con em nhưng không được đưa hình lên vì bí mật đời tư. Bà Tây ngồi bên trái ảnh làm việc ở Hội Lưỡi liềm Xanh, là chuyên gia tư vấn về luật quốc tế trợ giúp đàn ông độc thân dưới 40 tuổi!
Chuyến đi được chuẩn bị khá chu đáo. Có một bí thư chi bộ đi theo để định hướng. Lại có hơn nửa tạ Cua Đồng (loại cua nhà quê chính hiệu con...cua đồng!) trên xe để đảm bảo đi đến đâu là có ngay riêu cua đến đấy, mỗi khi nó thấy thèm món ăn đồng quê. Lái xe có tên là Hồng, đảm bảo chuyến đi này 'vừa hồng vừa chương' đúng như nguyện vọng của nó! Thằng anh chỉ dặn "đến nơi nhớ nhắn tin về". Thế mà mãi đến khi nghe các phương tiện thông tin đại chúng thông báo về sự kiện "bí thư trang bị máy di động cho đồng bào vùng cao Tây Nguyên" mới biết là đoàn sắp đến Kon Tum. Gọi điện vào, một lúc thấy nó gọi lại thông báo là đang đi trên đường, về đến Khánh Hòa nhất định sẽ báo lại để bác yên tâm, nhưng nếu khuya quá thì thôi nhá, chúc bác ngủ ngon nhá, haha. Bà con thấy có cú đỉn không!

Nha Trang, Khánh Hòa, Phú Yên rồi Sài Gòn, và sau đó là CHLB Đức. Nó như chim trời cá biển, một đời tự do.
Tuy Nó cú đỉn một chút nhưng mãi mãi vẫn là chàng Giai Cú - là CÚ ĐỈN của mọi thời đại, Nó thuộc về dân làng QCFC, và là thằng em của tôi!

CÚ ĐỈN THẬT - 2

CÚ ĐỈN THẬT !

Nó về nước thăm Mẹ.
Mẹ tuổi đã cao, vì thế năm nào nó cũng cố gắng thu xếp để về với mẹ vài ngày. Còn anh em lũ chúng tôi, rồi bà con, vài năm nó về một lần là được rồi, chả ai trách cứ gì. Ai cũng biết, mỗi lần về là một lần vất vả, lại phải thu xếp mọi thứ bên đó mới dứt áo xách va li ra sân bay được.

Biết thế nên thấy nó về, cả nhà vừa mừng vừa thương. Ông anh xót xa "Dạo này nó gầy đi". Bà chị dâu bảo "Nhìn dáng chú í lúc nào cũng tất bật, rất đe-la-vôi". Tôi vặn "Cô nói tiếng Nga hay tiếng Đức đới?". Cô ấy lườm sém lông mi "Một chữ Đức cắn đôi không thuộc tôi nói tiếng Đức cho ai nghe đây. Sĩ diện!". Tức nổ mắt mà không dám nguýt lại.

Đang ọp cà phê với anh em bloggers vậy mà vẫn để nguyên ba-lô quà trên lưng. Ly cà phê chưa kịp nguội đã xách xe lên đường đi chuyển quà, sợ nhà họ mong mí lại sợ không đủ thời gian. Bận thế mà vẫn tổ chức hẳn một ngày đi Gia Khánh Gia Viễn. Mình bảo để anh nói bí thơ HC lái xe cho đúng định hướng, đồng chí ấy cũng hàm Giáo sư, đến đất học phải có học hàm. Hắn nói thôi khỏi, chỉ cần học vị khỏi học hàm, em đã chỉ định một thằng tiến sĩ lái xe ngày mai rồi. Thế là kê cao gối ngủ.

Sáng ra, đi sớm. Thằng em bảo "anh lên ghế trước ngồi", mình vừa kiếm chỗ ở băng ghế sau vừa giải thích: "Bằng của anh chỉ là Phó tiến sĩ, ngồi sau này là được rồi". Tay lái xe nhếch mép cười ruồi một cách rất chi là khó hiểu.

Cùng đi có ông anh cả, trước làm bên Une-xì-cô, anh đi để lấy số liệu cho công trình nghiên cứu về "văn hóa cưu mang của người Việt cổ". Không biết bằng cách nào thằng em lại kéo được cả một cô nhà báo vừa trẻ vừa xinh chuyên viết về mảng giáo dục đi cùng. Mình đoán chắc em này đi để viết bài về "Nói không với...", với cái gì đấy mà chả được, vô thiên lủng. Mình có cái dở là hễ ngồi cạnh cánh nhà báo là y rằng mất điện. Ngồi cạnh em này cũng vậy, mình im re, hai tay vòng trước ngực suốt cả chặng đường, mỏi ê ẩm.

Không tưởng tượng được ở quê bà con lại đón tiếp nồng hậu và trọng thị đến vậy, quả có hơi bất ngờ. Nhưng cũng láng máng hiểu rằng, thằng em mình đã hết lòng cưu mang giúp đỡ con em họ nơi đất khách quê người. Trong lúc tất cả bà con cùng đầy đủ thành phần quan chức của Ủy ban xã nhà đang chuyện trò để chờ dự bữa cơm thân mật thì thằng em có điện thoại từ bển gọi về. Mình nghe lỏm câu được câu chăng "Ờ, đông đủ cả. Đang ngồi ở nhà bố mẹ của cháu đây. Nhớ nấu nướng ăn uống giữ sức khỏe. À mà chú dặn này, nhớ vệ sinh cái tủ lạnh giùm chú, đi lâu ngày sợ nó có mùi. Đúng rồi đúng rồi...".

Vào tiệc. Ông anh cả tranh thủ giới thiệu: "Chú em tôi thì bà con biết rồi, tuổi mới bốn mốt. Già trước tuổi nên trông tưởng là anh, chứ đây mới là thằng anh (chỉ vào tôi -MH), năm nay bốn mươi". Cũng chẳng ai để ý tuổi tác, mình cũng đánh bài lờ luôn, được khai sụt tuổi thì dại gì cãi lại, hehe.
Ông anh cả chỉ vào em nhà báo trẻ xinh: "Còn đây là nữ ký giả Kỷ Dậu, băm hai tuổi". Em nhà báo thỏ thẻ "Dạ, em mới ba mốt ạ!". Cả nhà ồ lên, ba mốt gì mà tơ thế! Chả ai tin.

CĐ ở Ninh Bình.JPG

Bữa trưa diễn ra trong không khí gia đình vô cùng ấm áp và thân tình. Bác bí thư xã quan tâm: "Chú mày được mấy cháu rồi?". -"Dạ mỗi", thằng em tôi nhỏ nhẹ đáp lời. "Trai hay gái?", bác bí thư tiếp tục quan tâm. Thằng em tôi: "Dạ, toàn thân giống cha, ngã ba giống mẹ ạ!". Bí thư xã ngớ ra mất mấy giây rồi ngửa mặt hahaha có vẻ tâm đắc lắm. Hai anh em cạn một chén rượu quê rồi mút luôn hai con ốc đá.
Chia tay. Trên đường về cậu lái xe có học vị Tiến sĩ cho xe chạy dọc đê để mọi người có cơ hội thưởng ngoạn cảnh vật miền quê. Cậu em tôi ngồi ghế trước, hạ kính chăm chú nhìn ra ngoài. Tất cả im lặng, không ai nói với ai một lời. Ai cũng muốn dành cho nó khoảng thời gian thiêng liêng và quý giá. Tất cả những gì nằm trong tầm nhìn của nó chiều nay, những hình ảnh thân thương yên bình của một vùng quê Đất Mẹ, sẽ là nguồn năng lượng tinh thần vô giá ủ ấm tâm hồn nó trong những tháng ngày sống trên đất người.

CĐ ở NB-Ts.JPG
(Hết phần hai)

CÚ ĐỈN THẬT

CÚ ĐỈN THẬT !

Tối nay ngồi trà đá với mấy cha cựu chiến binh Quê Choa, huyên thuyên khoe thằng em. Mấy cha nhẵn mặt bảo "Ông đào đâu ra lắm em vậy. Bọn tôi nghe ông nói về thằng này bao giờ đâu". Nói chuyện với mấy cha này cứ tức anh ách, nhiều hay ít anh chị em thì phải hỏi các bậc phụ huynh chớ. Còn mình thì cứ có em là khoe cái đã, em út càng giỏi khoe càng sướng.

Nói chuyện mới thấy các bố đếch hiểu gì, chỉ đánh nhau là giỏi, đúng là cú đỉn. Các bố biết đâu thằng em mình thời kháng chiến là lính, xông pha trận mạc. Hòa bình giải ngũ là thành thợ thuyền ngay, thành giai cấp công nhân, cơ bản nhá, tiên phong nhá, giai cấp lãnh đạo nhá. Các bố hỏi "Thế nó đâu? Bọn tao gặp nó bao giờ đâu. Sao bây giờ ông mới kể về nó". Hỏi thế là đếch hiểu gì về cách mạng thế giới, tầm nhìn đúng là chỉ sau lũy tre làng. Thật tội nghiệp!

Phải giải thích đi giải thích lại các bố mới hiểu là những thông tin tối mật như thế này phải sau mấy chục năm mới được giải mật. Ối trời ơi, té ra các bố chẳng có chút khái niệm gì về cài cắm người, về chui sâu leo cao. Buồn cười nhất là các bố còn hỏi "Làm thế để làm đếch gì, hả?". Sau đó các bố mới trố mắt ra khi nghe mình giảng giải. Thế này nhá, thằng em mình hồi đó được đưa sang để giúp xây dựng đội ngũ công nhân Đức. Ông Nêc-cơ mà không sang Chi-lê nghỉ dưỡng thì có khi thằng em mình đã thành cấp phó ông í rồi cũng nên. Thằng em mình giỏi lắm, vì vậy sau đó được cài cắm vào hàng ngũ bọn tư bản để tìm cách cho bọn này giãy chết càng sớm càng tốt. Thằng em mình phải nói là kiên trì, mấy chục năm rồi đấy chứ ít gì.

Thằng em mình không sốt ruột, vậy mà các bố này ngồi nghe chuyện lại sốt ruột, cú đỉn thế chứ lại. Các bố nhao nhao "Tóm lại là thế nào rồi, bọn tư bản bị thằng em mày đập chết chưa?". Hỏi thế thì thằng đếch nào dám trả lời. Mình thủng thẳng cho các bố sốt ruột: 
- "Chưa. Nhưng nó vừa tiết lộ một tin động trời là bọn tư bản đang đứng bên bờ vực thẳm. Tin lắm tôi mới nói, các bố đừng có mà rò rỉ thông tin nhá. Tin này đang trong diện hẹp, chưa được phổ biến đâu". 

Cha Cá Gỗ nãy giờ rít thuốc lào liên tục, tai vểnh lên nghe nhưng nhìn mắt gã thì biết ngay là vừa ganh tị vừa ngờ vực. Gã hỏi xoáy: "Thế còn phe ta?". Đấy, biết ngay mà, cứ làm ra vẻ hiểu biết hơn người nhưng nhỡ mồm hỏi câu í thì biết ngay là gã đíu biết gì.

Chờ cho mấy bố thật tập trung lắng nghe, mình mới làm vẻ mặt thật quan trọng, thì thầm đủ cho các bố tẩm nghe "Phe ta phải hơn chúng nó chứ. Phe ta đã đi trước một bước!". Biết ngay mà. Cả mấy cha mặt đần thối! Mình nhớ ra là thằng em mình rất khiêm tốn, không nhận vơ thành tích vào mình bao giờ nên nhấn mạnh thêm cái tin nó bổ sung hôm qua: "Tin này không phải do thằng em mình phát hiện, mà là Mụ gì lãnh đạo cao cấp bên U-nì-xẹp nhìn thấy rồi công bố. Mụ Le Le gì đó. À đúng rồi Mụ Chun Le-le"! Cha Cá Gỗ nhổ toẹt một bãi, cắp cái điếu cày phủi đít quần bỏ về. Tức vãi!

Hehe

(Hết phần 1. Toàn tập 99 phần)

VỚ VẨN THẬT

VỚ VẨN THẬT

Ngủ đang ngon trớn thì có thoại thằng Thắng: "Đang ở Hiệu sách Bờ Hồ. Nhặt  được quyển Chuyện Đời Vớ Vẩn của Quang Lập, lật mấy trang thấy cuốn hút, tao mua luôn hai cuốn nhá?". Ừ hử cho xong chuyện rồi khò tiếp, vớ vẩn thật. Quyển này mình đọc từ trước Bảy lăm, có gì đâu mà nhặng xị cả lên.

Khuya. Lại nó: "Mày đọc Vớ vẩn của cha Lập chưa. Tay này viết được phết. Đồng hương của mày đấy nhá. Sư nó, lại làm tao mất ngủ đêm nay rồi". Vớ vẩn thật, đã kịp đọc đâu, Bạn Văn còn chưa xong đây này. Mai đọc vậy, ngủ đã. Sức khỏe là trên hết. Khò khò.

Hôm nay đọc liền một mạch quên cả đi đái. Thằng này viết vớ vẩn thật, toàn chuyện đời, chuyện nào cũng vớ vẩn. Giải lao xíu đã.
Vào toa-let cứ nghĩ vớ nghĩ vẩn, ừ đời sao lắm chuyện nhiễu nhương. Dân mình nghèo rớt mùng tơi lại có đứa chém gió bảo không thể không làm tàu điện cao tốc, thật vớ vẩn. Mấy hôm rồi nghe bao chuyện đau lòng ngoài biển, chúng nó ức hiếp ngư dân mình, bắt tàu cướp cá phá lưới gây bất bình cả nước. Vậy mà có tên lại bảo không có gì mới, thật quá vớ vẩn.

Vớ vẩn nhất là có mấy đứa yêu nước, cứ chủ nhật lại rủ nhau đi biểu tình hay tụ tập gì đó, chả theo hướng dẫn mí lại qui định gì cả. Hết biểu tình lại hẹn nhau ra cà-phê Bờ Hồ. Sao không ngồi cà-phê Cột Cờ mà lại ra Bờ Hồ, thật vớ vẩn. Có mấy thằng ôn trẻ mập rách việc đi giật mũ nón của chúng nó để chúng la um cả lên, bọn này cũng vớ vẩn. Vớ vẩn hơn cả là mấy tên chuyên theo dõi chụp hình rồi đến nhà quấy rối nữa. Hết việc rồi sao, còn bao nhiêu việc phải làm. Rồi đến chuyện giải quyết trả lời khiếu nại cũng vớ vẩn nốt. Chán vãi!

Này nhé. Sao chúng nó tự do đâm chém nhau như cơm bữa vậy. Sao chúng nó lộng hành móc túi cướp giật trên xe buyt và ngoài đường phố là vậy. Sao cái ác ngày càng nhiều, ngày càng tự tung tự tác mà nào có thấy ai theo dõi chụp hình quay phim để trừ khử chúng nó. Sao lại để cho những lực lượng đúng ra phải bảo vệ dân thì ngày càng để lại ác cảm và nỗi sợ hãi trong mắt dân lành vậy. Thật vớ vẩn.

Mấy hôm nay lại rộ lên bệnh tay chân miệng, trước là bệnh trẻ con nay người lớn nó cũng không tha. Bà gì bộ trưởng tuyên bố là trong tầm kiểm soát. Kiểm soát kiểu gì mà số người mắc bệnh ngày càng tăng, số địa phương lây bệnh ngày càng tăng, số người chết vì bệnh này ngày càng cao. Vớ vẩn thật.

Mấy chuyện nóng sốt như vậy không thấy mấy ông nghị bà nghị đưa ra chất vấn truy hỏi tìm giải pháp, lại thấy có ông nghị đưa trình cái luật tào lao gì đấy gọi là luật nhà văn nhà thơ gì đó. Đúng là nghị vớ vẩn. Vớ vẩn thật.

Trưa nay ngang qua FuongBuoi (FB) nghe Mụ Chung-Le đập phèng-la khoe là đang đọc Vớ Vẩn. Mụ này cũng vớ vẩn nốt. Chẳng hiểu Mụ đọc bản tiếng Việt có hiểu gì không, chứ theo chỗ mình biết thì sách này đâu có dịch ra tiếng Hàn. Chuyện đời thì dân nước nào chả có, chỉ có ở cái xứ mình thì nó mới vớ vẩn thế chứ. Rõ đắng!
Đang đắng mồm thì lão Bí lại gọi "Cà-phê số 10 đi anh", rõ vớ vẩn.

Gõ đến đây thì mất điện.
Vớ vẩn thật!  

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

VỀ LẠI TUỔI THƠ

CHO TỚ MỘT SUẤT CÙNG VỀ TUỔI THƠ...

Trích "Nhật ký Lê Ngọc Hân 2011"

Thằng Tấn (Châu Tấn bên nhà số 44) hẹn trưa thứ 5 sau giờ học đến nhà cái Hạnh (Nguyên Hạnh) ở Trung Kính, không biết để làm gì. Mình tưởng nhà cái Hạnh vẫn ở Phan Bội Châu, té ra nó được anh Áng học lớp trên dẫn đi chơi tận Trung Kính rồi ở lại đó. Lên đó không có tàu điện, mình phải cuốc bộ. Thỉnh thoảng xin đi nhờ xe đạp của mấy chú bộ đội nên cũng đỡ mỏi chân. Chỉ sợ chiều về muộn chắc ăn mắng vì mình trốn anh Sơn và khi đi 'quên' không xin phép Me, nghe nói đến nhà cái Hạnh là mình chuồn đi luôn. Vội quá quên mang theo cái súng cao su, huhu.

Đến nơi thì thấy chúng nó đông đủ ở đấy cả rồi, đang tập văn nghệ. Mấy đứa con gái  cùng cái Diệp (Ngọc Diệp) tập bài 'Em là búp măng non, em lớn lên trong mùa cách mạng..'. Thằng Tấn mí lại cái Thuận thì múa phụ họa, nhìn tay thằng Tấn thế mà múa dẻo phết. Cái Diệp bảo "Cậu đến muộn phải ghép vào tập ngay, múa đôi cùng cái Hương (Bùi Thúy Hương)". Mình ghét nhất là phải tập múa nhưng không dám cự nự, sợ nó mách cô Bắc Thành mí lại Thầy Thanh. May quá cái Hương kêu lên "Tớ bị hen không múa được đâu!". Cái Hương không múa nữa thế là mình thoát. Cái Diệp lườm mình với cái Hương một nhát, sợ chết khiếp! 

Mình lẻn đến góc nhà ngồi tán chuyện với cái Thi (Minh Thi). Nói chuyện với con bé này rất thích, lúc nào nó cũng như bà cụ non. Thỉnh thoảng trong lớp nó còn cho mình xem trộm nhật ký tu văn và vở tập làm văn của nó. Nó quen anh Tiến (Vũ Ngọc Tiến) học ở lớp chuyên văn thành phố nên tập làm văn của nó bao giờ cũng điểm cao.

Bụng đang đói meo thì may quá, cái Hạnh tuyên bố đến giờ ăn trưa rồi. Tưởng nó lấy trộm tem phiếu của bà già đi mua bánh mì té ra không phải, nó mang ra một gói toàn thịt là thịt đã thái sẵn, rồi phân công bọn con gái đứa quạt than đứa kiếm que xiên thịt. Mình rủ thằng Tấn trốn ra vườn xem có ổi iếc gì hái trộm mấy quả ăn tạm, đói ơi là đói! Mùi thịt nướng bay qua cửa sổ, đứng ngoài vườn cũng điếc cả mũi, bụng lại càng cồn cào, hai thằng ôn không chịu nổi lại nhao vào nhà. Léng phéng sau lưng cái Như (Quỳnh Như), thừa lúc nó đang huyên thuyên với cái Sơn (Yên Sơn) mình thò tay thó được một miếng ba chỉ vừa nướng xong cho luôn vào mồm, ngậm nín thinh như không. Nóng ơi là nóng, khổ thân cái lưỡi, bỏng là cái chắc. Thằng Tấn chắc đoán được, nó chạy lại giật vai áo mình hỏi "Mày cầm túi xèng của tao không?". Mình lắc đầu quầy quậy, ấm ớ "Ung ung...", hè hè.

Bỗng như nhớ ra, cái Hạnh hỏi "Bún đâu bún đâu?". Cái Yên Sơn mở cặp sách lôi ra một gói lá chuối to bằng quả bưởi còi, cả bọn sáng mắt khi nhìn thấy từng sợi bún trắng muốt thò ra ngoài. Cái Hương cũng lôi đâu ra một gói rau tập tàng thập cẩm đã rửa sẵn, nói "Tao xin mãi bà già cho mỗi hai hào. Tao mua ở quán bà Hồng ngay cổng Chợ Hôm".

Thế là cả bọn được một bữa bún chả ngon lành và thịnh soạn. Sau này nghe lỏm mấy đứa con gái xì xầm với nhau mới biết được là anh Áng xin ông bà già được mấy lạng thịt tiêu chuẩn rồi giấu mang cho cái Hạnh. Biết thế mình xin Chị Chi hay xin Me mấy bìa đậu mang đến cho nó, có khi lại hay!

Đang ăn thì thằng Tấn đầu têu bảo sắp tới có đứa nào muốn tham gia đi Ninh Bình giúp dân thu hoạch cá không. Nghe thế đứa nào cũng thích nhưng không biết thu hoạch cá là nó như thế nào, bắt được cá rồi có được mang về không, mí lại không biết bố mẹ có cho đi không. Cái Hạnh nói "phải xin phép bố mẹ chớ. Cứ nói là lớp đi ngoại khóa mà". Cái Diệp nói "Cứ nói với bố mẹ là đi giúp dân mà, năm ngoái lớp mình chả đi gặt giúp dân rồi còn gì. Gặt ở Thanh Trì nhớ không?". Con này nhớ dai nhưng mà nhớ sai, gặt đâu ra mà gặt, đi mót lúa thì có. Mà nó còn bị đỉa cắn ở chỗ hiểm cứ ngồi mãi trên bờ có dám xuống ruộng nữa đâu. Chỉ được mỗi cái nó nói đứa nào cũng phải nghe vì nó là Liên đội trưởng, không nghe nó mách thầy Thanh có mà ốm đòn!

Cuối cùng thằng Tấn nói: "Tao không phải lớp trưởng nhưng hôm nay là nhóm trưởng, cái Hạnh bảo tao kết luận cuộc họp. Như vậy là ngày nghỉ tới sẽ đi Ninh Bình giúp dân bắt cá, í quên thu hoạch thủy sản. Dân đây là nhà bà con với bạn Yên Sơn nên không sợ gì cả, không phải là địa chủ đâu mà sợ. Ờ nhưng mà buổi trưa ăn gì, hả Sơn?". Cái Sơn ngúng nguẩy: "Sao lại hỏi tao. Chúng mày mang theo cơm nắm, ai có gì mang nấy. Nhà họ có đồi sắn, nếu thiếu trưa mình nhổ trộm mấy gốc nướng ăn thêm là no bụng thôi, lo gì!". Ơ, con này trông lụt lịt thế mà sáng kiến thật! 

Cái Diệp nói thêm: "Bạn Định (ờ, sao hôm nay lịch sự thế, không gọi là thằng đi) nhớ báo cho cái Nga (Kiều Nga) mí lại bạn Chí (Huệ Chí)". Mình cự lại ngay "Cái Nga hôm rồi đánh nhau với bọn con trai bố nó ứ cho đi đâu. Còn thằng Chí Khỉ trốn học ba bốn hôm nay rồi, tớ không biết nó ở đâu". May quá mình kịp nói là "tớ" chứ không thì đã xưng "tao" với cái Diệp rồi. Thằng Tấn nói: "Cái Nga thì chịu thôi, hôm nọ nó còn giật tóc rồi beo tai tao. Chí Khỉ thì mày hỏi con Minh Tâm là ra". Thằng này khôn lỏi thế, sao mày không đến mà hỏi cái Tâm, lại xui tao đi. Ông đếch đi đâu! Ấy là mình nghĩ trong đầu như thế chứ không dám nói ra, nói ra chúng nó lại bảo mình hèn, dại gì!

Lại cuốc bộ về nhà. Vừa đi vừa nghĩ, nếu chúng nó thống nhất là trốn bố mẹ đi chơi thì mình cũng trốn đi Ninh Bình một chuyến cho biết, rồi còn trộm sắn nướng ăn nữa, nghe thèm quá. Nhưng mà bảo xin phép thì chắc chắn là Me và anh Minh không cho mình và Thạch Sơn đi đâu. Sợ hai thằng ôn đến đâu sinh chuyện đến đó, rồi phụ huynh lại phải đến giải quyết hậu quả, huhu.

Hàng Chuối, tháng 10 - 2011
--------------------------------------
Chừng nào hết "tuổi thơ" thì   XEM CÁI NÀY

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

NHỚ CHA

NHỚ CHA

Cho Tử Đinh Hương

Thế mà cũng đã chín năm
Từ ngày Bố về Bên Ấy

Vắng Cha nhà thành không nóc
Nhớ thương biết thuở nào khuây.


Mỗi lần gặp hoa dừa cạn
Ngoảnh đi con chẳng dám nhìn
Nhà kia con không ghé nữa
Bởi có tiếng đàn "đô-lin"*.


Tội cho Bé cưng của Ngoại
Nhớ ông, chẳng hiểu tại sao

"Tại sao Ngoại đi lâu thế?"
"Tại sao người Bé nôn nao?"...


Hằng đêm quay cuồng nhớ Bố
Cắn răng để nước mắt rơi
Rồi ngày Mẹ về bên Bố 
Mình con ở lại. Chơi vơi...


Lòng lại nhủ lòng an ủi
Giờ đây bố mẹ bên nhau

Bù cho tháng ngày xa cách
Chẳng gì dịu được nỗi đau


Ngày ngày chăm con, thầm nhủ
Vẫn luôn có mẹ trên đời
Đêm về quay quắt nỗi nhớ
Đầm đìa con gọi: "Cậu ơi!"...


*/ - Đàn măng-đô-lin

TấnĐịnh

bông dừa cạn, hoa dừa cạn



---------
Đồng cảm với entry CHA TÔI, anh gửi TĐH mấy lời tâm sự với Ba anh trước ngày ông lên đường sang Cõi Bên Kia để đoàn tụ với Mẹ anh.

BA ƠI...

Ngày mai Ba về Bên Ấy
Âm dương cách trở Ba ơi.

Nuôi con gian nan nhường ấy
Công ơn Ba Mẹ suốt đời.

Chúng con dẫu bao khôn lớn
Vẫn là lũ trẻ Ba ơi
Ngày mai Mẹ Ba đoàn tụ
Chúng con mấy đứa mồ côi

Phải chi thời gian trở lại
Để thêm chút nữa chăm Ba
Phải chi Ba còn ở lại
Cho lòng con đỡ xót xa...

Ba ơi! Ba về Bên Ấy
Mẹ con khỏi đợi khỏi chờ.
Bằng an Ba nghen, Chốn Ấy!
Chúng con còn lại, bơ vơ…


04-11-2009
Con trai của Ba

Tấn Định

NGÕ HOA VIÊN

NGÕ HOA VIÊN, NGÀY ẤY...

Ảnh riêng Bài viết dành riêng cho Con Em NX

"Con là con thạch sùng bé tý
Hay khóc nhè và thích làm thơ"


Từ Hàng Chuối mình men theo Nguyễn Công Trứ ra vườn hoa Pas-tơ để về Đầm Trấu. Ngang qua Viện Giải phẫu học rồi đến cổng Viện Dinh Dưỡng của cụ Từ Giấy (ông già của anh em Từ Đễ - Từ Linh) thì gặp Chí "Khỉ" đang chơi với bọn bạn ở đấy. Mình vẫy thằng Chí ra rồi độp một nhát: "Con Tâm nhà mày về nhà hay khóc không?". Chí bảo "Sao mày lại hỏi thế?". Mình nói với nó là thấy con Minh Tâm ở trường thường tỏ ra rắn rỏi, hay tếu mí lại hay cười. Người lớn bảo con gái hay khóc, hay là nó khóc ở nhà, vậy nên hỏi thằng anh xem thế nào thôi, may ra nắm vững. Y rằng Chí 'Khỉ' khai tuốt luốt: "Nó là mít ướt, chạm khẽ cái là nhè đấy, đừng có mà dây vào". À há, có thế chứ, có phải chỉ con em mình mới thế đâu. Bọn con gái là thế hết cả mà!

Chia tay Chí Khỉ ra đến bến xe Khuyến Lương chỗ băng qua đê để ra Đầm Trấu thì suýt đâm đầu vào xe khách. Thằng tài thò đầu ra quát "Mù à, đi đứng kiểu gì thế!". Mình vừa ngước thấy mặt thằng giặc lái, đã giật thót cả người, miệng lẩm bẩm "Bỏ cái ria đi thì đúng là ông Thường, Thường Lụa Thường Lụa...". Thằng lái mở cửa xe nhảy xuống. Ngạc nhiên nhất là thấy nó cười, cười rất hiền, rồi nó vừa túm tay mình dắt lên xe vừa bảo: "Để cháu đưa chú chạy một đoạn lại đằng kia, đoạn đường này nguy hiểm lắm".

Xe chạy, mình mới hỏi "Mày là Hùng "mút" cháu ngoại bà Tặng hả?". Thằng Hùng bảo: "Cháu cũng nhận ra chú rồi, ngõ Hoa Viên ai lạ gì chú. Giờ chú đi đâu?". Mình buột miệng bảo: "Đi Hải Dương". Nói là nói lấy được thế chứ cũng chưa biết đi Hải Dương làm gì, định bụng đi theo hỏi nó vài chuyện rồi bắt xe buýt quay lên.

Thế mà rồi qua thằng Hùng cũng biết thêm được khối chuyện. Nó vừa lái vừa nói chuyện rất duyên. Chuyện bảy cô chú hai trai năm gái nhà ông Nam làm ăn phát đạt lắm. Chuyện ông bà Hành Bí thỉnh thoảng quay về thăm bà con. Chuyện kinh hoàng khi lợp lại mái nhà mọi người nhặt được xương cánh tay còn mắc kẹt trên đó, cứ đoán là tay của chị em cô Liễu dạo bị bom còn sót lại, ai cũng hãi. Mình nghe cũng sởn cả da gà.

Hỏi nó về cặp sinh đôi Thu-Thủy con cô Hà chú Điệp, nó bảo chồng con cả rồi, hai ông chồng cũng không phân biệt được ai là vợ mình. Mình bảo nó: "Dễ ợt, con Thủy có cái nốt ruồi đỏ ở gần rốn, có gì mà không nhận ra". Thằng Hùng lặng đi một lúc rồi mới dám cất tiếng: "Sao chú biết?". "Sao tao lại không biết. Nói thật với mày là chú vừa dự học một khóa ngoại cảm dài hạn ở Tây Tạng về". Được dịp nổ phát cho thằng này nó chết khiếp, mất gì của bọ. Chuyện vãn thế mà đã đến Hải Dương rồi, nhanh thật.

Chia tay thằng Hùng, mình xuống xe đi dọc theo bờ sông về phía cái xóm nhỏ ngày xưa mấy đứa em sơ tán theo bọn trẻ của cơ quan bà già. Cảnh vật hai bên sông thay đổi quá nhiều, nhưng linh cảm thấy đoạn sông này là nơi con em mình cùng mấy đứa con gái cùng lớp cứ chạy dọc bờ sông, vừa chạy vừa khóc vừa gào lên: "Tuệ ơi, về đi! Tuệ ơi, mày ở đâu, về đi Tuệ ơi...", nghe cứ đứt từng khúc ruột. Cái Tuệ đi tắm rồi không thấy về nữa, đôi dép của nó vẫn còn trên bến sông. Trên mộ cái Tuệ mấy ngày sau vẫn còn nguyên bát cơm quả trứng có cắm đôi đũa. Bạn bè cùng lớp chiều nào cũng ra thắp hương cho nó...

Buồn quá. Định bắt xe về Hà nội thì thế nào lại nhảy lên cái xe Kiến An. Khi biết xe đi Hải Phòng thì ngồi im luôn, không muốn đổi xe nữa. Xe chạy được một quãng mới nhớ ra là quên mua của bà hàng nước bó đóm diêm về cho ông già hút thuốc lào. Xuống xe thì đã tắt mặt trời, đi ngang Vườn hoa Nhà Kèn thấy mấy cái ghế đá chỏng chơ lại nhớ ngày xưa, thuở còn bé tí, con em hay chơi trốn tìm ở đây. Lại nghĩ vẩn vơ, nó mà được bà già cho đi học vẽ với thằng Điền con ông Bình thì bây giờ chắc "hai tay hai súng", một tay viết chuyện một tay vẽ tranh cũng chưa biết chừng. Ờ mà ngày í ông bà già gật đầu gả nó cho thằng Tuyển thì sao nhể. Buồn cười thật, có mỗi chuyện ấy mà nó cũng bê chậu quần áo ra bể nước ngồi khóc. Rõ vớ vẩn!

Về đến Ngõ 11 nhà 11 thì đã nhập nhoạng tối. Cái cổng sắt cũ kỹ vẫn đóng im ỉm. Chỗ này, vào một đêm tối trời, khi nhạc hiệu chín giờ trên loa công cộng vừa dứt, bà già nghe có tiếng gọi cửa vội chân trần tất tả chạy ra. Cửa mở, ào vào lòng là con út nhà mình. Nó nhớ nhà quá, từ nơi sơ tán mấy đứa rủ nhau xin xe tải trốn về. Bị mắng mấy mắng nó cứ lì ra không khóc, vậy mà sáng sớm hôm sau khi chị Hương chuẩn bị đưa nó trở lại nơi sơ tán thì lại khóc. Khóc tấm tức thôi chứ không dám khóc to, thế mới thương. Thương đứt ruột nhưng phải cắn răng đưa nó đi thôi, ở nhà bom đạn, không thể nói trước được điều gì.

Nghỉ hè năm ấy nó được nghỉ ở nhà. Chập tối không biết đi đâu về mà thấy trốn sau chuồng gà khóc thút thít. Hỏi nó có chuyện gì, nó vừa khóc vừa kể đứt đoạn là "Chị Xuân Hương về...nằm đằng kia". Mình bảo: "Bậy, chị Xuân Hương chết rồi cơ mà". Nó bảo đúng là chị Xuân Hương. Sợ vãi, nhưng mình là thằng anh phải làm bộ cứng rắn, hỏi: "Đâu đâu, chỉ tao coi". Nói thế nhưng bụng thì run quá trời. Cuối cùng té ra là mấy cái bao tải ai vắt lên bờ tường, đúng chỗ chị Xuân Hương trúng bom Mỹ chết nằm vắt dạo trước. Được mẻ vãi linh hồn cả anh cả em. Nhưng mà việc gì phải khóc cơ chứ, phải như anh mày đây này!

Có dạo không hiểu nghe ai, về đến nhà nó xị mặt tuyên bố với cả nhà là tên của mọi người trong nhà này đều lấy theo địa danh ở quê, chỉ có tên nó là không phải. Thế là phân biệt đối xử còn gì! Ờ, đúng thế thật, nghe có lý quá, thế mà lâu nay không ai để ý. Mà con bé này nghe ai xui nhẩy?

Mình bỗng nghĩ ra một mẹo, bảo nó: "Tao tra sách địa lý rồi, trong quê còn mỗi hai nơi là chưa ai lấy đặt tên, mày thích thì sáng mai đổi luôn". Mắt nó sáng lên, mình nghĩ lừa nó quả này cũng tội, nhưng mà 'lao đã ném đi' đành lướt tới thôi. Mình bảo: "Còn thị trấn Voi mí lại cầu Hổ. Đấy, chọn đi. Chỉ chọn một thôi nhá". Nó im thin thít, rồi lắc đầu ngúng nguẩy, mắt rân rấn trông thật tội nghiệp. Chị Hương phải gỡ bí: "Thôi, ai lại đặt Voi với Hổ, ứ thèm. Chị thấy giàn nho của mẹ vừa ra mấy chùm quả rất đẹp rất xinh, đặt luôn Nho xinh nhá nhá!". Không ngờ nó quá thích cái tên ấy, cứ nhảy cẫng lên reo: "Nho xinh nho xinh. Em là Nho xinh". Nó thành Nho Xinh từ đấy. Sau này nhắc lại chuyện đó mình mới bảo: "Cũng may đổi tên sớm, không có sau hai năm mới đổi thì tên mày chắc chắn sẽ là Gấc xinh!". Nó đấm mình thùm thụp, đúng là đồ con gái!

Sau này, có lần mấy chị em liên hệ được một nhà ngoại cảm tin cậy, xin gặp ông già để hỏi mấy việc. Lần ấy ông già về, nhắc lại chuyện có lần mách cho nó tìm được chùm chìa khóa mà nó đánh mất, lúc nó còn là sinh viên. Ông già còn nói, lúc nào ông cũng ở bên cạnh nó những ngày nó nằm treo cao chân để "an thai" trong bệnh viện Phụ sản nữa. Té ra ông già chưa bao giờ rời xa nó. Lúc ông già còn sống vẫn vậy mà, nó là con út, lại là con gái, sướng thật!

Lúc chia tay nhà ngoại cảm ra về, cả mấy chị em đã ngồi hết trên ô-tô, không thấy nó đâu. Thằng anh chạy tìm cuống cuồng, hóa ra nó ngồi như tượng dưới gốc cây đa bon-sai trong sân, ngay sát bể cá cảnh có ban thờ thần linh đặt ngoài trời cho mọi người đến thắp hương khấn vái. Ngồi xuống cạnh con em, mãi hồi lâu thằng anh mới dám thì thầm hỏi nhỏ: "Về thôi em. Sao vậy?". Nó quay lại nhìn thằng anh, mắt đỏ hoe, rồi bỗng nấc lên, nức nở: "Em nhớ Ba!"...
Không thể nói là con em "mu khoóc"* được, bởi vì thằng anh cũng ràn rụa nước mắt!

Rút từ Tập Ký "Con em tao"